Sau 39 năm cai trị đất nước theo chủ nghĩa ngoại lai, Đảng và Nhà nước Cộng sản VN đã làm được gì cho người dân Việt?
 
 
Trường Mẫu giáo SAM LANG Tỉnh Điện Biên :
Có ai rơi nước mắt?
 
ctchau
Cao Thoại Châu  

Dù rộng lòng hay lạc quan tới mấy thì cũng khó lòng coi là chuyện cười ra nước mắt cảnh các cô giáo và học trò trường mẫu giáo Sam Lang tỉnh Điện Biên ngày ngày qua sông trong 6 tháng mùa mưa bằng một “phương tiện giao thông thủy” không hề có trên đất nước này và chắc cũng khó có ở nơi nào trên trái đất chúng ta, như báo chí đã phán ánh.

samlangThật không hình dung ra nổi cái cảnh những con người ngồi trong bao ny lông rồi nhờ một người trai tráng một tay túm miệng túi, tay kia bơi kéo “bao người” qua dòng nước chảy xiết. Và hình ảnh này sẽ cứ còn chìm trong im lặng nếu không được chính “khách qua sông” là cô giáo Tòng Thị Minh quay lại bằng điện thoại di động.
Là cô giáo vùng cao nhưng Tòng Thị Minh sở hữu và biết sử dụng phương tiện điện tử ghi lại “con đường đau khổ” của chính thầy trò mình để trao cho nhà báo thì đó không thể nói là một vùng còn quá nghèo xa với văn minh hiện đại. Lọt vào địa thế đường bộ tới trường thì hiểm trở vách đá cheo leo, lối đi khác phải qua con suối nước chảy xiết trong 6 tháng mùa mưa, trường mẫu giáo Sam Lang, nói cho công tâm có phải “đứa con rơi” hay “con nuôi” của ngành hay chính quyền địa phương?
 
Trong khi nói giáo dục là quốc sách chiến lược hàng đầu, giáo dục là giáo dục toàn dân, mọi trẻ em đều được công bằng trongsamlang giáo dục thì thực tế mạng lưới trường học hiện có sự “phân khúc” thành trường tỉnh- trường quê; trường gần – trường vùng sâu vùng xa, ngôi trường Sam Lang này nằm trong cuối phân khúc trường vùng xa, vùng núi!  Sự phân khúc ở đây căn cứ vào trang bị, hạ tầng kỹ thuật của các ngôi trường. Những thứ này ở Sam Lang cho thấy một kiểu đầu tư cục bộ, bản vị, mạnh ai nấy lo không có một cái nhìn phối hợp rằng muốn có một ngôi trường thì tối thiểu phải có những gì, và là trách nhiệm của những ngành nào? Nói rằng thiếu một cái tầm nhìn tổng hợp, thiếu cả cái tâm, liệu có xa sự thực?
Ở đây, ngành giáo dục huyện là người đẻ ra ngôi trường và rất tiếc một cấp phòng GD-ĐT thì các phương tiện kỹ thuật không thể có trong tay. Ngành GD huyện chỉ có một nỗ lực tạo ra “thành tích” phủ lớp học cần đạt tới! Ngành cũng lại không có cả “dũng khí” nói lên và tranh thủ chính quyền cần phải hiểu thế nào về một ngôi trường! Nói như vậy là bởi ngay khi một phóng viên đưa thực trạng lên báo, người đứng đầu ngành GTVT đã có ngay quyết định sẽ có cầu treo cho trường Sam Lang!
 
Chuyện về những ngôi trường, nhất là trường vùng xa và lớp mẫu giáo tư nhân ở thành phố có khá nhiều tình huống đánh động lương tâm mọi người. Nơi này cô giáo nhà trẻ hành hạ bằng bạo lực (tát, đạp, trấn nước…) các cháu nhỏ, nơi kia phạt những học trò không thuộc bài phải nhai ớt, và có nơi cô còn bắt cả lớp 7 liếm chiếc ghế mình ngồi…là những chuyện đáng rơi nước mắt! Đáng lưu ý là nước mắt lại rơi vào con em của tầng lớp nghèo!
Chuyện người dân trong đó có cả học trò ngày ngày qua sông bằng cách đu dây ròng rọc vừa nguy hiểm vừa hết sức nghịch lý đã từng xảy ra (và cũng nhờ nhà báo mà được khắc phục) trong nhiều năm ở tỉnh Quảng Nam cho thấy ngành GTVT đã bỏ sót một thành tích hết sức có tính nhân đạo và công bằng trong chức năng cuả mình.
 
                                        samlang
 
Từ chuyện này liên tưởng đến chuyện khác. Chắc rằng ở những ngôi trường vùng xa tựa như Sam Lang việc chăm sóc y tế cho các cháu nhiều khi cũng lại như chuyện “ngồi túi qua sông” nói ở trên! Liệu cán bộ các ngành ở địa phương có đang tâm cho con em mình theo học tại những nơi như Sam Lang? Tất nhiên câu hỏi đã có hồi âm dễ biết nó là gì, nhưng có ai rơi nước mắt rùng mình vì sự thiếu trách nhiệm, vô cảm của mình khi lỡ sơ sẩy một chút thì sinh mạng của cô và trò nơi ấy đã trôi theo dòng nước?
Đồng nghiệp Tòng Thị Minh, em là người thầy yêu nghề và dũng cảm mà tôi chưa từng thấy ở ai! Vui lòng nhận của tôi tình yêu mến, sự thương cảm và lòng kính phục vốn rất ít khi tôi dành cho một người nào đó !
 
 
http://caothoaichau.blogspot.com
 
_____________________________
 
 
 HAI KHUNG TRỜI…
 
Sáng nay Chúa Nhật 16.3.2014, cầm tờ báo Tuổi Trẻ trên tay mà lòng buồn vời vợi. Ngay trang nhất, hình ảnh cây cầu treo lơ lửng trong sương mù, chiếc cầu treo mong manh với những sợi dây cáp mảnh khảnh, và một đàn em bé đi học vội vã qua cầu, dòng chữ “Ám ảnh cầu treo” được viết với khổ lớn như muốn mạnh mẽ giới thiệu về một biến cố không thể vui của thời sự.
 
 quasong
                                               Ảnh của Báo Tuổi Trẻ
 
Vào trang trong, trang 8 và 9, báo đã dành cả hai trang để giới thiệu những bức hình về một số cầu treo miền Tây Bắc. Những chiếc cầu không hề có một chút gì là bảo đảm sự an toàn cho người di chuyển, nhưng không thể làm gì khác hơn là chấp nhận, chấp nhận những cái cầu như vậy như là một trong những cái mất an toàn của cuộc sống. Vâng, không có cách nào khác ngoài chấp nhận !
Cách đây mấy ngày, 5 em học sinh chết thảm vùi xác trong một bãi cát, chưa có công bố nào từ phía an ninh về nguyên nhân cái chết của các em, thông tin chỉ vỏn vẹn về những đứa trẻ xấu số, nhà rất xa, trên dưới 30 cây số, không thể trở về nhà sau mỗi buổi học vì không có tiền đi xe bus, các em che tạm một cái “lều” tồi tàn, sống lây lất gần trường học, không ai coi ngó giúp đỡ các em, không ai giám sát cuộc sống của các em, người ta chỉ tìm được những cái xác chết đã sình thối phân hủy khi nhiều ngày qua không thấy các em đến lớp (Bài: 5 học sinh chết thảm dưới hố cát, Tuổi Trẻ thứ sáu 14.3.2014).
 
Mấy ngày nay tôi có dịp tiếp xúc với các cha ở một miền truyền giáo cho người dân tộc. Nhiều năm qua, anh em đi dâng Lễ cho một Giáo Điểm cách xa nơi anh em cư trú khoảng 7 cây số ( lưu ý là đường đất, đá, băng rừng ), nay anh em mua được một mảnh đất khoảng 3.000 mét vuông, làm thủ tục chuyển nhượng xong, lại phải làm thủ tục hiến đất cho Nhà Nước để được Nhà Nước cấp lại theo nhu cầu tôn giáo. Luật lệ ở Việt Nam là tôn giáo không có quyền mua bán đất, khi có nhu cầu tôn giáo thì làm đơn kèm dự án, Nhà Nước xét thấy “nhu cầu chính đáng” thì cấp đất cho, thế là đất mình mua thì phải hiến, đất nếu được dùng là do Nhà Nước “chiếu cố” cấp ! Thủ tục đất cát đã xong, giấy tờ cũng xong, đủ thứ thủ tục về chuyển đổi sở hữu, chuyển đổi mục đích, giấy phép xây dựng, … mọi cái đều xong, nhưng cái dự án Nhà Nguyện 300 chỗ vẫn là… “dự án ma” vì không có tiển để làm xây dựng. Anh em bàn với nhau cứ làm, nhưng làm hết diện tích có phép 500 mét vuông, chỉ cần cái nền, và cái mái, cung thánh cũng phải đáng hoàng một tí, nghĩa là có tường cuối, có ảnh tượng và có bàn thờ. Khi nào có tiền thì xây bao che, làm trần… Kinh phí 1 tỷ đồng Việt Nam, chưa biết chạy đâu ra !
 
Cách đây mấy ngày khi có dịp đến một tỉnh nhỏ nọ, khi rời máy bay ra phòng ngoài, có ba cô bé xinh đẹp, rất trẻ, ăn mặc đồng phục, tay cầm ba bó hoa đứng chờ đón khách. Khi đứng đợi xe bus của phi trường vào thành phố, tôi thấy ba vị quan chức Việt Nam, mặc áo vest tươi cười nhận ba bó hoa từ ba cô bé, thân mật quàng vai ba cô bước lên mỗi người một chiếc xe hơi đời mới, ba anh thanh niên tay dắt vali, tay khiêng trên vai bộ đồ chơi golf của khách, cánh cửa xe hơi đóng mạnh, tất cả lao vút đi…
 
Đó là xã hội, nhưng còn nhà Đạo ? Không biết Lời của Chúa và ý nghĩa Mùa Chay Thánh có làm cho những công trình sa hoa, lãng phí, đua đòi thế gian lên đến hàng chục, hàng trăm tỷ phải chùn chân ngại ngùng không ? Những hình ảnh khổ đau thiếu thốn có làm cho các vị có trách nhiệm chùn tay trước những lễ hội, tiệc tùng, hội nghị,… tốn kém không ?
Tuần qua, trong một bài giảng, Đức Thánh Cha Phanxicô có nói các Giáo Sĩ phải lưu ý về việc xử dụng điện thoại và xe hơi, không nên tiêu xài hoang phí cho những thứ đắt tiền. Bao giờ tinh thần Phanxicô thấm vào hành động của chúng ta ? Câu chuyện anh nhà nghèo có tên là Ladarô và người phú hộ “quần áo lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình” có còn chất vấn chúng ta không ?
 
Lm. VĨNH SANG, DCCT, 16.3.2014
 

 
Cầu treo lật do đứt ắc neo tăng đơ
TTO - Bộ GTVT cho biết như vậy trong thông cáo báo chí phát đi chiều 28-2 về sự cố lật cầu treo Chu Va 6, xã Sơn Bình, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu làm 8 người thiệt mạng, 38 người bị thương.
 


Học sinh đi bè vượt sông đến trường
Muốn đi học, hằng ngày học sinh ở các bản vùng sâu của xã Giao An, huyện miền núi Lang Chánh (Thanh Hóa) phải leo lên chiếc bè được ghép bằng những thân gỗ và dùng sức kéo bè qua sông.
 
quasong
 
Mảng ghép tạm bợ không hề có một chiếc phao cứu sinh, sợi dây cáp cũng chỉ được làm bằng dây điện cáp quang, có thể đứt bất cứ lúc nào. Ảnh: Lê Hoàng.
 
Hàng chục học sinh đu dây cáp vượt sông dữ
 
quasong 
 
Dù cực kì nguy hiểm nhưng các em vẫn cố gắng để được đến trường
 
hoặc nín thở qua sông bằng túi ny-lông
(xin vui lòng nhấp chuột vào dường link dưới đây và chờ chốc lát)
 
_____________________________
 
 
Phát ngôn bừa bãi: Cầu sập do người đi nhanh!
 
 
Dân Việt (Danlambao) - Lạy Trời! Lạy Phật! Lạy Ông Bà Tổ Tiên! Con thật thảng thốt vì lần đầu tiên trong đời gần bảy mươi năm sống, con mới nghe được câu nói như vậy, từ một kẻ ít nhiều cũng có đi học, có chữ nghĩa, có trí khôn (nên mới làm tới chức vị nọ kia, và cưỡi được đầu dân)!
Cảm tưởng và tâm trạng của tôi thật khó diễn tả, khi tôi đọc trên báo lời “giải thích” lý do cây cầu ở Lai Châu bị sập, của một ông cấp tá CA miệt… rừng: “Cầu Lai Châu sập là vì người Mông họ có tật đi nhanh”! Nó vừa ngây ngô, (nếu không nói là ngu xuẩn), vừa bố láo, vừa càn rỡ, vừa… nhiều nhiều từ đáng liệt kê hàng loạt ra nữa, nhưng cảm thấy bất tiện vì dùng quá nhiều những từ ngữ không đẹp cho người khác đọc, nên tôi phải hạn chế bớt lại, kẻo tôi thành người khiếm nhã trước! Điểm gây bức xúc nhất là hắn ta khinh miệt người nghe quá, cứ như hắn nói với gà qué giun dế… là những thú vật không nghe được tiếng người, nên mới dám phát ngôn quá sức bừa bãi như vậy! Hoặc giả cái tên quan chức này bị điên rồ, hay do quá ngông cuồng, với ý nghĩ là mình làm ông làm cha thiên hạ, nên muốn nói gì cũng được không ai dám “cãi lại” mình, như câu nói dân gian: “muốn nói ngông làm ông mà nói, muốn nói ngoa làm cha mà nói”, những thứ “ông, cha” cà chớn!. Có đời thuở nào mà đi nhanh thì cầu sập, hóa ta cầu bằng giấy à? Hay xây cầu chỉ để bò mà đi?Thế thì kẻ xây cầu có học qua về xây dựng hay không mà dám xây, hay là “được cấp trên giao” cho làm? Câu nói này khi tôi lập lại cho những người trong nhà, từ các con, các cháu, cho đến bà giúp việc nghe, thì người đầu tiên phản ứng chính là bà giúp việc nhà tôi, bằng một câu rất “khiếm lễ”, nhưng có lẽ là mang tính chân thật nhất: “Cha tiên sư nhà cái thằng ăn nói bừa bãi, mất dạy! Đem mà ném phân vào miệng nó!”, và kèm theo là những tràng cười rộ, rồi tới những khuôn mặt cau có khó chịu của mọi người trong nhà!
 
Nếu phải chứng minh về cái phẩm chất hay đặc tính của nhóm từ “đỉnh cao trí tuệ” hay “chí tệ” thường nghe từ miệng quan chức nhà nước hiện tại, thì câu này phải được xếp vào hàng số 1! Mà nếu phải nói đến sự vô trách nhiệm, gian ác, xấu xa… trong cái xã hội chúng ta ngày hôm nay, thì nó cũng cần giữ nguyên vị thế số 1 của nó, bên cạnh những câu “thời danh” khác, cũng xuất xứ từ ngành “công an nhân dân” mà ra, như câu “tự do, tự do cái con c…!” do một vị cũng chức tá CA đã phán ra với chị Tân vợ của anh Điếu Cày, khi chị và nhiều người đòi “Tự do cho Điếu Cày”! Cũng chỉ vì cái câu nói văng bậy đó mà tôi bị mất một đứa con, nó quá bực dọc và bất mãn nên đã quyết rời bỏ gia đình thân thương để đi ra nước ngoài sinh sống, vì cảm thấy không thể sống ở quê nhà trong tình cảnh nhiễu nhương này! Dĩ nhiên đây chỉ là “giọt nước tràn ly!”. Sắp tới đây cây cầu nghìn tỷ vừa khánh thành đã bị nứt do “chân cầu xây bằng gạnh nung thay cho bê tông cốt thép” mà có… mệnh hệ nào, thì chắc sẽ còn những phát biểu điên rồ lố bịch hơn, của các quan chức hữu trách. Nhưng “vượt trội” và chưa từng có dưới gầm trời này, là những cây cầu xây bằng “bê tông cốt tre hay nứa” của cái “thiên đường XHCN VN”! Đúng là:
“Đỉnh cao trí tuệ, dễ ai?
Xây cầu lõi nứa (tre): thiên tài đảng ta!”
Ôi! Đất nước tôi như thế này sao?!
 
Trở lại với câu giải thích lý do gẫy cầu trên, thật tình là tôi không thể ngờ được! Có thiếu gì những lý do vớ vẩn rác rến khác, như những câu mà giới hữu trách giải thích về việc nứt đập thủy điện sông Tranh ở miền Trung chẳng hạn, nó cũng có tác động gây điên tiết cho nhiều người, nhưng nó chưa đến nỗi “xuất sắc trong sự ngu xuẩn” như câu nói này! Tôi biết cả gần tháng qua, câu tuyên bố càn rỡ vô liêm sỉ và thiếu đạo đức này đã làm nhức đầu, gây cao máu,hay ít nhất cũng làm mất thời giờ của nhiều người phải bình phẩm trong bực bội về nó. Tôi cũng định chỉ nghiến răng nhắm mắt rồi bỏ qua cho đỡ mất sức, nhưng tôi đã cố nén mà không được, vì cứ mỗi lần nghe ai nhắc đến thì người tôi lại uất lên! Uất lên trong tâm trạng vừa nhục, vừa bực, vừa khinh bỉ, nhưng cũng vừa đau thương! Đau thương cho dân tộc, cho đất nước tôi, sao lại rơi vào cái tình trạng khốn cùng này, mà đã kéo dài hàng bảy tám chục năm nay, trong cái chế độ không giống người, không giống vật, nhưng có lẽ giống quỷ! Cái chính quyền mà mỗi khi đi xe ôm, tôi lại nghe chú tài xế nói là “ bọn cướp có dấu mộc”! Và chú còn chua chát diễn giải thêm: “Bọn cướp dù hung ác mấy, cướp xong thì nó cũng bỏ chạy, và phi tang dấu tích để không truy tìm được nó, có nghĩa là nó còn biết sợ luật pháp. Đàng này bọn cướp vừa nắm luật, vừa nắm quyền, vừa ăn cướp của dân của nước, nó lại còn ngang nhiên ký tên, đóng dấu mộc, mà không ai làm gì được nó! Ức, ức quá!”. Còn tôi, với hơn hai phần ba đời người, lẽ ra giờ này tôi chỉ còn yên vui bám víu lấy mảnh đất quê hương, đển khi mình mãn phần thì đất quê hương sẽ ôm ấp mình vào lòng, nhưng sao tôi cảm thấy nhục nhã ê chề quá, mỗi khi nghe hay thấy những cảnh cướp bóc, giết hại dân lành, cảnh những CA đánh dân đến chết mà vẫn phây phây, cảnh tham nhũng hối lộ của những tên cán bộ đảng viên CS lợi dụng chức quyền, đè hầu bóp cổ dân, rút rỗng công quỹ, vơ vét của công làm của tư, và ghê gớm kinh khủng nhất là đem cả đất nước, cả dân tộc đi bán cho bọn Tàu Cộng, phá tan nát cả một nền văn hóa, đạo đức của một giống nòi vốn có những tinh hoa lưu truyền từ rất lâu đời! Tôi có đọc được một số bài chửi bới dân Việt bằng những từ khinh miệt, tôi đau lòng lắm lắm, nhưng trong tôi luôn tồn tại một lòng kính trọng Tiền Nhân, quý yêu Tổ Quốc, và thương mến đồng bào tôi, với những nét kiêu hùng, lòng chân thực, và một nền nhân bản, đạo đức không kém thua những dân tộc văn minh trên thế giới. Ngày nay người ta chửi rủa, chỉ vì nhìn thấy những hiện thực suy đồi, rách mướp mà chế độ CS đã tạo nên từ sự phá đổ, đầu độc, chứ họ không đọc kỹ sử sách, và có lẽ họ chưa từng có mặt và được sống trong những thời kỳ vàng son yên bình của đất nước, với những nhà lãnh đạo nhân từ, thương dân, yêu nước và hy sinh cho đất nước, xây dựng quê hương tổ quốc, và gương tốt của bao người con nước Việt trong cũng như ngoài nước đã làm và từng được ca ngợi!
 
Thêm vào những hành động tàn phá, cướp bóc, nhiều kẻ cầm quyền CS vô đạo còn văng ra những câu nói bốc mùi hôi tanh thối tha như những câu nói điển hình trên, làm cho tôi vô cùng uất ức và nhục nhã! Nhục vì tại sao có những kẻ mang danh là người Việt Nam, lại có thể làm thế, nói thế? Nếu họ là con cháu của tôi, chắc tôi sẽ tống cổ nó ra khỏi nhà, sau khi đã cố dùng hết sức mình để quất trên người nó những roi đòn trừng trị vì sự đốn mạt và ngu xuẩn của nó, vì sự vô trách nhiệm với dân với nước, không xứng đáng làm người! Những tội này, nếu xảy ra ở các nước tự do, văn minh, thì kẻ làm tội đã phải đền bù bằng tài sản mà chúng thâm thụt bòn rút, ăn cướp của dân nước, cho đến sạt nghiệp của chúng, và còn phải đi tù mọt gông! Nhưng ở nước ta thì không, chúng bình chân như vại, vì còn có cả tập thể của chúng đang độc quyền cưỡi đầu và đạp mặt dân, bao che cho chúng!
 
Sự xấu xa, gian ác, xảo quyệt, cướp bóc, dùng bạo lực trấn áp dân lành, và ăn nói bừa bãi vô trách nhiệm, là tội lỗi không chỉ riêng vài tên trong hàng ngũ lãnh đạo, công an, mà nó là tội của cả một “bầy sâu” lãnh đạo cùng những kẻ “ăn theo” chúng, đang tồi tại trong xã hội VN hiện nay! Chung quy cũng chỉ vì cái chủ thuyết “tam vô” ngoại lai tàn độc vô nhân đạo mà ra: vì vô tổ quốc nên mới bán nước cầu vinh, vì vô tôn giáo, không có niềm tin vào quyền lực siêu nhiên, không tin có linh hồn, có đời sau, có luật quả báo nên tha hồ hành xử tàn nhẫn, côn đồ, không tình người, không lương tâm, vô đạo đức, và đẩy đưa dân tộc, đất nước đến tình cảnh này!
 Chủ nghĩa CS: một chủ nghĩa không hề phù hợp với dân Việt Nam, và với nhân loại trên toàn cõi địa cầu!
Nên để kết luận, thay vì tôi nói, thì tôi sẽ mượn ngay chính lời phát biểu đã nêu trên của bà giúp việc cho gia đình tôi, bà vừa là người có tuổi đủ hiểu biết, nhận định, vừa là người từng sinh sống hàng nhiều chục năm trong cái xã hội XHCN ở miền Bắc, lại vừa đại diện cho lớp người “vô sản chuyên chính, thành phần nông dân, công nhân”, là thành phần được chế độ CS ca ngợi là ưu tú, là nòng cốt, mà gửi đến cái tập thể lãnh đạo “đỉnh cao trí tuệ loài người …vượn”, cho nó đúng chỗ, đúng người, và xứng đáng nhận lãnh câu nói đó, (xin đọc lại ở trên)!
Ôi! Thương thay cho đất nước tôi, dân tộc tôi, bao giờ thì thoát đại nạn này?!
 
(8/3/2014)
 
 
 ________________________
 
Cầu treo lật do đứt ắc neo tăng đơ
 
TTO - Bộ GTVT cho biết như vậy trong thông cáo báo chí phát đi chiều 28-2 về sự cố lật cầu treo Chu Va 6, xã Sơn Bình, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu làm 8 người thiệt mạng, 38 người bị thương.
 

"Chưa thể khởi tố vụ sập cầu Lai Châu"

Cập nhật: 12:00 GMT - thứ sáu, 7 tháng 3, 2014
alt
 
Cầu Chu Va 6 bị lật, khiến ít nhất 9 người chết và hàng chục người bị thương hôm 24/2
Giám đốc công an tỉnh Lai Châu, nói "một sự việc xảy ra là do rất nhiều nguyên nhân", và "khởi tố hay không khởi tố [vụ sập cầu Chu Va 6] thì phải có căn cứ pháp luật, phải có Viện Khoa học Hình sự giám định là đã [có việc] làm sai".
"Nhưng mình phải thấy rõ là cái cầu đó chỉ có trọng tải 1,5 tấn, nhưng bà con đi 50 người. Bình quân mỗi người 50kg đã là 2,5 tấn, với chiếc quan tài khoảng tạ rưỡi nữa. Trọng lượng như vậy đã là gần gấp đôi mức cho phép," Thiếu tướng Trần Duân nói với BBC Tiếng Việt hôm 07/03.
Tướng Duân cho biết trong thời gian chờ kết quả giám định, công an tỉnh Lai Châu sẽ "phải mở hồ sơ, xem lại toàn bộ thiết kế, quy trình quy phạm v.v... cùng các cơ quan khác".
Tuy nhiên, khi được hỏi về kết luận của tổ điều tra độc lập thuộc Bộ Giao thông Vận tải, theo đó loại trừ nguyên nhân cầu Chu Va 6 bị sập do quá tải và cộng hưởng, tướng Duân nói đó là việc của bên Bộ Giao thông Vận tải bởi "Tôi chỉ biết làm ở bên công an."
Trước đó, được biết sáng hôm 6/3, tổ điều tra của Bộ Giao thông Vận tải đã kết luận ắc neo tăng đơ (tức ốc neo cáp) của cầu Chu Va 6 đã được làm sai thiết kế, và người đứng đầu bộ này nói cần gửi văn bản đề nghị cơ quan công an khởi tố vụ án sập cầu, truy tố các bên liên quan.
Bộ trưởng Đinh La Thăng nói bên cạnh việc kiểm tra các bộ phận khác của cầu nhằm xác định rõ trách nhiệm của từng bên liên quan, tổ điều tra của bộ cần phối hợp với cơ quan công an để giám định ắc neo bằng cách mang máy giám định lên hoặc mượn về để giám định, trang tin Bấmgiaothongvantai.com.vn tường thuật.
Ông Thăng muốn "Chậm nhất trong vòng 10 ngày phải có kết luận bằng văn bản và công khai trên báo chí," trang tin Bấmvnexpress dẫn lời ông Bộ trưởng.
Về tiến trình điều tra nguyên nhân tai nạn, Tướng Trần Duân cho BBC Tiếng Việt biết: "Chúng tôi đang gửi đi giám định khoa học kỹ thuật hình sự về chất lượng đường cáp, chỗ cáp đứt."
Tuy nhiên, ông không biết khi nào sẽ nhận được kết quả, bởi "được đưa ra vào lúc nào là do Viện Khoa học Hình sự".
Ông cũng cho biết cho tới nay, ông chưa nhận được văn bản nào từ Bộ Giao thông Vận tải, nhưng: "Muốn yêu cầu phải có căn cứ, không phải cứ khởi tố bắt người, muốn bắt ai thì bắt."
Hôm 24/2, cầu treo ở bản Chu Va 6, xã Sơn Bình, huyện Tam Đường, tỉnh Lai Châu đã bất ngờ đứt dây văng một bên, lật nghiêng khiến đoàn người đưa tang đang đi trên cầu bị hất xuống lòng suối cạn. Ít nhất chín người thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương trong vụ tai nạn này.
Cây cầu bị sập có chiều dài 54 mét, chiều cao 9 mét, là cầu dân sinh, được thực hiện nhờ nguồn vốn Đan Mạch cấp, chính thức đưa vào xử dụng hồi 12/2012 và vừa hết thời hạn bảo hành.
 
 ____________________________