Song song với chính sách ngu dân hóa, theo lệnh quan thầy Trung cộng, đảng và nhà nước cộng sản VN tung ra vô số đòn hỏa mù để gây ảo tưởng cho thế giới về một đất nước VNCS "giàu mạnh ấm no hạnh phúc...". Một trong những chiêu thức thâm hiểm đó là những cuôc thi hoa hậu hoành tráng với những số tiền tiêu pha kếch xù (lấy từ mồ hôi nước mắt của ngưòi dân Việt) trong khi thành phần dân nghèo không nơi trú ngụ, đói không cơm ăn, đau không thuốc uống, phải chịu bao cảnh áp bức đọa đày... ngày càng đông đảo hơn trên quê hương VN.

 

Nghị quyết 36 và việc tổ chức thi hoa hậu

 

Nghị quyết 36 là gì? Nó có ảnh hưởng tới mức nào trong cộng đồng người Việt hải ngoại hiện nay, và có nguy hại gì tới những thế hệ sau này của người Việt lưu vong hay không?

Trích đoạn từ buổi hội nghị tổng kết 10 năm của NQ 36:

… người Việt Nam ở nước ngoài là bộ phận không thể tách rời và là nguồn lực rất lớn của dân tộc …

Tại hội nghị, đại diện Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài đánh giá, trong 10 năm qua, thực hiện Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị và các chủ trương chính sách của Nhà nước, với sự nỗ lực phấn đấu của các cấp các ngành, công tác về người Việt Nam ở nước ngoài đã đạt được những kết quả quan trọng, tạo cơ sở vững chắc cho giai đoạn tiếp theo…

công tác vận động người Việt Nam ở nước ngoài có ý nghĩa vô cùng quan trọng, góp phần gắn kết và phát huy nguồn lực to lớn của kiều bào đối với sự phát triển của đất nước. Do đó, việc quán triệt thực hiện Nghị quyết 36 phải được coi là nhiệm vụ của cả hệ thống chính trị, của các cấp, các ngành và toàn xã hội …

(Theo vov.vn)

Như chúng ta đã rõ qua những văn hóa phẩm có mang tính cách sai lệch và tuyên truyền đang trên đà tràn ngập và đè bẹp những văn hóa phẩm chân chính trên thị trường người Việt hải ngoại tới mức phải báo động.

Ngoài những độc phẩm nguy hại tới tinh thần người Việt cán chính bất khuất, có rất nhiều những tổ chức và những cá nhân mọc ra trong cộng đồng người Việt hải ngoại mang tính "nối cánh tay dài" cho nghị quyết 36 dưới hình thức văn hóa, giáo dục và nghệ thuật.

Sự thực đã quá rõ ràng như ví dụ của nhân vật Q.D. đã và đang đem những con em người Việt hải ngoại về Việt Nam với mục đích gì thì mọi người chắc cũng đều quá hiểu.

Người Việt hải ngoại rất thành công đối với những biểu tượng cộng sản như sự dẹp bỏ lá cờ đỏ khắp nơi, nhưng đối với những tư tưởng cộng sản được len lỏi với phương thức gọi là "nghệ thuật" thì không mấy thành công vì những con buôn nghệ thuật nép dưới danh nghĩa phi chính trị trong ngành nghệ thuật và với danh nghĩa giao lưu văn hóa. Những nghệ công từ Việt Nam được đưa qua các cộng đồng người Việt hải ngoại ào ạt, được tôn vinh quá mức với danh nghĩa phục vụ những người hâm mộ ở hải ngoại.

Sự báo động ở đây là hiện nay đã có những tổ chức hoa hậu đang thực thi những gì mà Q.D. đã từng làm. Ngoài những tổ chức đưa những người ở Việt Nam qua thi những giải hoa hậu ở hải ngoại, hiện nay đang có một số tổ chức đưa những con em người Việt ở hải ngoại về Việt Nam để "đăng quang". Họ đăng quang hay thi tuyển làm sao chúng ta ở hải ngoại chắc khó lòng biết được tận tường hành động và ý nghĩa sâu xa của nó, nhưng chỉ có một điều chúng ta nhận ra đó có thể là một trong những phương thức đưa những con em chúng ta tại hải ngoại về Việt Nam để "học hỏi trau dồi văn hóa Việt Nam" mà trong nghị quyết 36 chắc chắn được xếp vào "công việc cao cấp bậc nhất".

Trong khi Q.D. khổ công bao nhiêu năm mới đưa về được có vài chục dự viên Việt Ngữ ở các trung tâm dạy tiếng Việt tại hải ngoại, nhưng chỉ trong vòng có 4 tháng tổ chức hoa hậu này có thể quy tụ được tới 200 thí sinh đến từ khắp nơi về Việt Nam "tu luyện văn hóa".

Trích đoạn từ Vietnamnet:

Hoa hậu Việt Nam Thế giới 2014 là cuộc thi được bắt đầu từ tháng 5/2014, quy tụ 200 thí sinh đến từ Mỹ, Nhật Bản và Việt Nam. Sau hơn 4 tháng diễn ra, sẽ có 9 Hoa hậu đăng quang tại các tiểu bang Hoa Kỳ Nhật Bản cùng 4 người đẹp trong nước góp mặt trong đêm chung đăng quang diễn ra vào ngày 12/10 tại Osaka, Nhật Bản.

… Sau đêm chung kết, toàn bộ các thí sinh sẽ di chuyển về Việt Nam để tham dự Đêm Gala Hoa hậu được tổ chức vào tối 16/10 tại nhà hát Hòa Bình, TP HCM với mục đích ra mắt công chúng trong nước. Ngoài ra, các cô gái còn có khoảng một tuần ở lại để trải nghiệm cũng như tìm hiểu về văn hóa Việt Nam…

Cách đây vài năm tôi đã được trò chuyện với một sinh viên du học từ Việt Nam, trong những câu truyện trao đổi tôi thấy có một việc rất đáng chú ý. Cô sinh viên ấy nói rằng trong thời gian còn trung học tại Việt Nam, lúc đó người thầy giáo của lớp được nhà nước đài thọ cho đi những chương trình tham quan Trung Quốc. Người sinh viên tâm sự rằng không hiểu vì sao sau khi đi tham quan bên Trung Quốc về người thầy đó lúc nào cũng ca tụng Trung Hoa là nước lớn mạnh nhất thế giới và tất cả những gì có liên quan đến Trung Quốc đều có "đẳng cấp"!

Phải chăng đưa người về Việt Nam là một mô hình để tạo nên những cơ sở vững chắc nhằm khai thác nguồn lực tại hải ngoại mà nghị quyết 36 "quay cóp" từ Trung Quốc hay không?

Đó là những thắc mắc mà chúng ta nên quan tâm với sự bành trướng của Trung Cộng đối với người Việt trong nước cũng như tại hải ngoại.

Nhã Thanh

____________
 

Cứ lễ lạc ăn chơi, nợ nần con cháu trả

 
Song Chi
 
Báo chí trong nước đưa tin Hà Nội long trọng kỷ niệm 60 năm “Ngày Giải phóng Thủ đô” 10.10.1954-10.10.2014. Một lễ kỷ niệm hoành tráng tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia với hơn 3500 quan chức đại biểu tham dự, nhiều hoạt động văn hóa xã hội, ca nhạc chào mừng, cờ hoa biểu ngữ trang trí khắp các tuyến đường…Và hoạt động bắn pháo hoa tưng bừng tại 30 điểm.
Một bài báo trên VTC News (“Nếu chim hòa bình không bay được thì dân thông cảm”) đã hé lộ kinh phí Hà Nội phải bỏ ra cho ngày lễ này là 800 tỷ đồng Việt Nam (gần 38 triệu USD). Riêng việc bắn pháo hoa khoảng 30 tỷ đồng Việt Nam (khoảng hơn 1, 4 triệu USD).
Đã có nhiều lời chỉ trích, kể cả thư kiến nghị của một số người dân yêu cầu Hà Nội hủy bỏ bắn pháo hoa tại 30 điểm vì quá lãng phí, nhưng rồi những người lãnh đạo nhà nước cộng sản nói chung và Hà Nội nói riêng vẫn tiến hành. Một số blogger bình luận: Đúng là nhà nghèo chơi hoang. Lấp lánh rực rỡ chừng mươi, mười lăm phút mà bay vèo 30 tỷ lên trời, tiền thuế mồ hôi nước mắt của người dân.
Trước đó, lãnh đạo Hà Nội đã lên tiếng cãi chính về việc hủy bỏ bắn pháo hoa. Thế đấy. Pháo hoa đã mua rồi, tiền “phần trăm” cũng đã bỏ trong túi ai đó rồi, hủy làm sao được. Ở xứ này ý kiến, nguyện vọng của người dân là cái gì, như muỗi vo ve một lúc rồi hết, chưa kể, quan chức chính khách Việt có mấy khi đọc báo “lề trái”, thế là khỏi phải nghe thấy cái gì cả.
Mà đã thấm tháp gì so với hồi kỷ niệm 1000 năm Thăng Long-Hà Nội, phóng tay đến 94 ngàn tỷ đồng Việt Nam tức khoảng 4, 7 tỷ USD thời điểm đó. Dư luận rồi các đại biểu quốc hội đã từng chất vấn Bộ trưởng Bộ Tài chính và những người có trách nhiệm, nhưng cũng chẳng hề có được con số cụ thể, minh bạch, rồi khi đại lễ qua đi, mọi người cũng quên.
Đó là chưa nói, nhiều công trình được gấp rút xây dưng chào mừng nhân dịp 1000 năm đó bây giờ nhìn lại đã bị xuống cấp hư hại do làm ẩu, làm gấp ra sao.
Đã thành cái lệ ở xứ Việt ta cứ mỗi khi có dịp là phải tổ chức cho thật to, thật hoành tráng, vẽ ra đủ thứ để có cớ chi tiền ngân sách, có cớ chia nhau bỏ túi. Hết kỷ niệm mấy chục năm ngày Quốc khánh 2 tháng Chín, lại mấy chục năm ngày thống nhất đất nước 30 tháng Tư, rồi kỷ niệm Chiến thắng Điện Biên Phủ, rồi trận Điện Biên Phủ trên không….
Chỉ có chiến tranh biên giới phía Bắc với Trung Cộng hay ngày mất Hoàng Sa, Trường Sa, cuộc chiến với Khơ Me Đỏ là không thấy kỷ niệm, trái lại còn cố quên đi như hoàn toàn không có. Mãi sau này internet, báo chí “lề trái” phát triển, nhà cầm quyền biết có dấu cũng không được, mới thi thoảng cho nhắc đến mà thôi.
Trong cái sự tổ chức ăn mừng những “chiến thắng trong quá khứ” ấy ngoài cái lý do mà ai cũng biết là để tiêu tiền, và chia chác với nhau bất kể nền kinh tế nước nhà đang kiệt quệ, đời sống nhân dân đang khốn khó, còn có những lý do thuộc về tâm lý khác, của nhà cầm quyền.
Thứ nhất, bằng vào sự “ăn mày dĩ vãng”, họ muốn sơn phết, tô vẽ lại cho bộ mặt và “tính chính danh” của đảng cộng sản. Họ muốn nhắc đi nhắc lại với người dân rằng đảng cộng sản đã có công đánh Pháp đuổi Mỹ, thống nhất đất nước, không một đảng phái nào có thể so bì hay tranh giành được cái “công lao” ấy. Mặc dù họ thừa biết rằng vào thời buổi có nhiều nguồn thông tin để kiếm tra như hiện nay thì một bộ phận người dân Việt Nam đã thừa biết sự thật về “tính chính danh” ấy của đảng, về nguyên nhân, mục đích, kể cả “những chiến thắng” của đảng cộng sản trong hai cuộc chiến tranh với Pháp, với Mỹ và với chế độ VNCH vừa qua.
Thứ hai, mỗi một lần lễ lạc, kỷ niệm là dịp để nhà cầm quyền lên dây cót tinh thần tự hào của người dân, và “tự sướng”. Tự sướng về chiến thắng đã đành, tự sướng về những “thành quả” đạt được.
Kỷ niệm 60 năm ngày giải phóng thủ đô chẳng hạn, là dịp để nhắc lại những hình ảnh của Hà Nội thời chiến tranh, thời bao cấp, thành phố cũ kỹ nghèo nàn không được xây dựng, cuộc sống người dân khốn khó tằn tiện…để so sánh với bây giờ. Cái sự so sánh bằng cách lộn sòng sự thật đó chỉ có thể có tác dụng với một số người Hà Nội, người miền Bắc. Còn với người Sài Gòn hay dân miền Nam thì cứ mỗi lần kỷ niệm ngày Thống nhất đất nước là người ta lại nhớ tới mức sống, nền kinh tế hay về nhiều mặt khác, Sài Gòn và miền Nam thời đó so với các nước láng giềng ra sao còn bây giờ thì thế nào, thành ra lại đâm phản tác dụng.
Nói là so sánh bằng cách đánh tráo sự thật bởi vì không thể cứ so sánh với chính mình trong quá khứ chiến tranh hay thời bao cấp, mà phải so sánh Việt Nam với các nước láng giềng chung quanh và thế giới trong thời điểm hiện tại, sau cùng một khoảng thời gian.
Phải nhìn lại Việt Nam bây giờ thống nhất về mặt lãnh thổ thì đã rõ, nhưng đã thống nhất được lòng người hai miền, trong và ngoài nước chưa; thống nhất nhưng có thực sự độc lập hay luôn bị khống chế, điều khiển từ xa và luôn bị đe dọa bởi Trung Cộng, còn cuộc sống của người dân đã thực sự có hạnh phúc tự do dân chủ hay chưa?
Ăn mừng hoành tráng để mà làm gì khi số tiền hàng chục, hàng trăm tỷ đồng Việt Nam ấy lẽ ra có thể tiết kiệm, làm nhiều việc có ích hơn cho dân. Khi mà người dân đa số vẫn còn phải chạy ăn từng bữa. Khi xã hội vẫn còn đầy dẫy những câu chuyện thương tâm như một em bé học sinh lớp 3 đạp xe đi học về vì đói quá mà loạng quạng ngã xuống mương chết đuối, một người mẹ vì quá quẫn bách đã thắt cổ chết để chồng con có chút tiền phúng điếu và để địa phương thương tình xét cho gia đình chị vào sổ hộ nghèo, có thể vay vốn làm ăn, vay tiền cho con đi học; một người bán vé số chỉ vì bị kẻ xấu lừa khoảng 3 triệu đồng (tức chưa đến 150 USD) mà phải tự tử…
Có những ông bố bà mẹ phải ngủ trong ống cống hay bán máu để nuôi con ăn học, có những bệnh nhân phải chết chỉ vì không có nổi tiền đóng viện phí. Những người con Việt phải bỏ nước ra đi làm thuê ở xứ người hay nhắm mắt chấp nhận những cuộc hôn nhân khập khiễng với những ông chồng Đài, Hàn, Trung xa lạ để có chút tiền giúp cha mẹ…
Ăn mừng hoành tráng để làm gì khi cái được so với 60 năm “ngày giải phóng thủ đô” chẳng là gì so với cái mất đi. Với Hà Nội, là mất đi cái hồn của thành phố, nếp sống thanh lịch, tử tế của người Hà Nội xưa cũ. Còn lại một Hà Nội bây giờ tuy to hơn gấp nhiều lần, nhà cửa đường xá xây mới nhiều, hàng hóa phong phú thừa mứa, đời sống của một thiểu số là giàu có hơn hẳn. Nhưng đạo đức xã hội, những giá trị về văn hóa, nếp sống, sự lương thiện tử tế của con người thì xuống cấp trầm trọng.
Mà có riêng gì Hà Nội, đó là tình trạng chung của cả nước sau 40 năm thống nhất!
Ăn mừng hoàng tráng để làm gì khi mang tiếng là một Thủ đô ngàn năm tuổi, nằm trong số 17 thủ đô rộng lớn nhất thế giới, mà kiến trúc quy hoạch lộn xộn, hệ thống thoát nước kém gây ngập lụt, khói bụi ô nhiễm, giao thông hỗn loạn, hệ thống giao thông công cộng chưa phát triển, nhà nhà mở cửa buôn bán xô bồ… Nói ngắn gọn, Hà Nội vẫn chưa phải là một đô thị đúng nghĩa.
Còn người Hà Nội bây giờ thì thường xuyên tạo nên hình ảnh mất thiện cảm trong mắt du khách nước ngoài cũng như người dân cả nước nhìn vào bởi những thói xấu như hay chửi tục, coi thường khách hàng với những kiểu “bún mắng cháo chửi”, không tôn trọng luật lệ giao thông, rất hay phân biệt vùng miền, phân biệt người Hà Nội gốc với người nhập cư…
Hãy nhìn sang nước Đức cũng vừa mới kỷ niệm 25 năm bức tường Berlin sụp đổ, 25 năm thống nhất, tự do, dân chủ và cường thịnh, họ mới đáng để ăn mừng thật sự.
Nhưng như những kẻ điếc, câm, mù, những người lãnh đạo Hà Nội nói riêng và nhà cầm quyền nói chung vẫn cứ tiếp tục tìm cách phá tiền, hết nghĩ ra kỷ niệm ngày lễ này lại đến dự án xây cái kia làm cái nọ, cái nào cũng hàng trăm hàng ngàn tỷ đồng Việt Nam. Cứ tiêu rồi con cháu đời sau trả, lo gì.
 
 
_________________
 
Nghị quyết 36 của Việt cộng
 
NQ 36 nhằm phá hoại Cộng Đồng Việt Nam tại hải ngoại.
Tin riêng từ trong nước cho hay song song với những vụ đàn áp trong quốc nội, ĐCS ra lệnh cán bộ nằm vùng trong các cộng đồng, cán bộ tại các tòa đại sứ, lãnh sự quán tổng thi hành NQ 36 nhằm mục tiêu:
“Tối Mật” ”khẩn”
Gửi các đc R….
1- Triệt hạ tất cả những cá nhân đang giữ trọng trách cấp cao trong các tổ chức cộng đồng, đoàn thể phản động bằng cách – stop
a. Đánh phá uy tín cá nhân bẳng tung tin tức giả, chứng cứ bịa đặt, tin thất thiệt bội lọ những tên phản động đầu sỏ, tránh khỏi bị thưa kiện.- stop
b. Dùng thủ đoạn ly gián giữa các đoàn thể, cá nhân, giữa tôn giáo với tôn giáo.., đặc biệt phải đánh gục bọn Công Giáo cực kỳ phản động không đội trời chung với cncs chúng ta; Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đang làm nguy hại cho chế độ ta, Phật Giáo Hòa hảo, Cao đài, Tin lành… đều là những thành phần cực kỳ phản động cần phải triệt tiêu. – stop
c. Cần đánh phá những tên đầu sỏ đang thực hiện cái gọi là “tranh đấu nhân quyền”, thực ra bọn này đang ra sức tuyên truyền sai lạc tình trạng nhân quyền tại nước ta. – stop
d. Làm nhụt chí những tên còn hăng hái chống phá Cách Mạng và Nhà Nước ta – stop
e. Lợi dụng các diễn đàn tự do trên mạng ảo thi hành những công tác ở trên. Dùng những nick name không kiểm tra được, nhưng nghe có vẻ thuộc phe “quốc gia”, để triển khai công tác phá hoại. – stop
f. Cho cán bộ mạng kịch liệt phản bác những luận điệu vu khống chống phá Đảng và Nhà Nước XHCN. – stop
2- Làm suy yếu các tổ chức phản động cộng đồng bằng cách tung tin thất thiệt, bịa đặt, như đã kể trên, hoặc bé xé ra to, tạo nghi ngờ, làm cho Việt kiều không còn tin tưởng, không ủng hộ, lánh xa bọn này. – stop
3- Cho cán bộ xâm nhập vào các ban đại diện cộng đồng, tổ chức, các tôn giáo, chờ cơ hội gây chia rẽ nội bộ, gây xáo trộn, tạo nghi ngờ các tên lãnh đạo, làm mất uy tín của tổ chức, nhưng tuyệt đối không để lộ tông tích.. – stop
4- Cần móc nối với các thành phần cựu quân đội ngụy từng làm điểm chỉ cho chúng ta (mà ngụy gọi là “ăng ten”) trong các trại cải tạo, nhà tù, đã đi nước ngoài bằng con đường h.o., đoàn tụ, vượt biên… tiếp tục làm công tác phá hoại nói trên. Nếu chúng cưỡng lại, ta tố cáo những việc làm trong tù của chúng. – stop
5- Hợp tác với các công ty gởi tiền về Việt Nam để gửi nhiều kiều hối về cho Đảng và Nhà Nước. Khuyến khích bà con đến các trung tâm chuyển tiền do nhà nước ta tổ chức. – stop
6- Vận động bà con về thăm quê hương xứ sở thường xuyên, mang về nhiều kiều hối, bằng những tuyên truyền nước nhà hoàn toàn có tự do, tự do thờ phượng, tự do đi lại, không bị xét hỏi, cấm cản.., phản bác những luận điệu phản động của các phần tử phản động chống phá nhà nước. – stop
7- ……………
(7/8/2013 Cụm tình báo R…)
 
Trên đây chi là một số đoạn trong kế hoạch R. bị tiết lộ mà bộ phận tình báo hn của cs Việt Nam được lệnh tổng tấn công sau khi Trương Tấn Sang sang thăm Mỹ nhằm bảo vệ “thành quả” này của TTS.

(source: internet)

____________