Độc từ trong ra, độc từ ngoài vào
 
Văn Quang
(viết từ trong nước)
 
Khi bài này đến với bạn đọc, chỉ còn vài ngày nữa là Tết Nguyên Đán, Tết cổ truyền VN chúng ta ở trước mặt. Năm nay là năm nhuận nên có tới 13 tháng và tháng cuối cùng trong năm gọi là tháng Chạp thiếu 1 ngày nên mới 29 đã là 30 Tết rồi. Ngày xưa các cụ gọi là “Hai chín lấy làm ba mươi.” Tôi biết bà con tôi ở nước ngoài ăn Tết cũng linh đình lắm, thứ gì cũng có, dưa hành củ kiệu, bánh chưng, bánh tét, kể cả cà pháo mắm tôm. Trên những trang báo ở VN cũng đăng rất nhiều hình ảnh, tin tức về Tết của người VN ở Mỹ. Thế thì Tết ở Mỹ, ở Úc, ở Canada có “thua” gì ở VN đâu.

Heo bệnh được giết mổ để đem đi tiêu thụ bị Đoàn Kiểm Tra TP Sài Gòn phát hiện.

Nhưng thật ra cái không khí đường phố và công tư sở lại khác rất nhiều. Nhất là những cái chộn rộn xao xuyến của những ngày cuối năm. Nguyên cái việc hàng trăm hàng ngàn người xếp hàng suốt đêm chờ mua vé xe đò về quê ăn Tết cũng đủ thấy cái Tết đối với mọi người quan trọng như thế nào. Phố phường thì hoa hòe hoa sói chăng ngang chăng dọc, mấy nhà trung lưu cũng sửa sang sơn phết lại nhà cửa đón xuân. Lo dọn bàn thờ cúng tổ tiên, lo thu xếp nhà cửa đón khách, nhà nào cũng chộn rộn làm tăng cái nhịp độ “Tết nhất.”
Các nhân viên công tư sở đều hí hởn với món tiền thưởng Tết, cho dù năm nay chưa chắc đã bằng năm ngoái. Cô cậu nào cũng lo cho mình một bộ đồ vía đi chơi xuân. Đủ thứ dự định được đặt ra cho ngày Tết kể cả “dự án cờ bạc.” Trong khi mấy anh dân đen lo túi bụi vì đủ thứ tiền tiêu tết, tiền mua đồ cúng đêm 30, tiền quà biếu đủ thứ “sếp,” tiền lì xì con cháu…
Vẫn còn những con người sống lang thang vất vưởng ngoài lề đường, dưới hầm cầu. Thậm chí có anh mỗi ngày chỉ được ăn một gói mì, mong được ăn một bữa cơm no. Vậy mà tại xã Trịnh Xá (TP Phủ Lý, Hà Nam) một số người khuyết tật bị cán bộ xã bớt tiền trợ cấp xã hội từ 270 ngàn đồng xuống 180 ngàn đồng. Hàng trăm hàng ngàn cảnh đời như thế, kể làm sao hết!
Trong khi đó ông tỉnh ủy Thái Nguyên còn xây nhà trái phép rất bề thế chẳng kém gì nhà ông Truyền Tổng thanh tra chính phủ cho đời biết mặt. Cái nghịch cảnh ấy diễn ra “hiên ngang” trước bàn dân thiên hạ, dịp Tết càng lộ liễu hơn.
Những đại gia đại quan, các em chân dài cặp kè tỉ phú thì đủ mốt chơi sang, đôi khi cái sự chơi sang ấy trở nên lố bịch. Chơi chó, chơi mèo, chơi chim toàn hàng “khủng.” Lắm anh hô khẩu hiệu “quyết tâm không chạy chức chạy quyền” nhưng kiếm được loại hoa kiểng trăm năm hiếm quý giá cả trăm triệu mang đến làm tí quà Tết cho “thủ trưởng” gọi là món quà tình cảm thôi. Nhưng thực chất đó là cái áo bọc chạy chức, chạy quyền chẳng còn xa lạ gì ở VN.
Riêng cánh già chúng tôi, những ngày cuối năm ở Sài Gòn, thường là có bạn bè ở nước ngoài về ghé thăm hoặc “a lô” hẹn nhau ở quán cà phê nào đó rồi kéo nhau ra “đấu láo” chuyện xa xưa, chuyện bây giờ, kẻ còn người mất. Nhiều chuyện cũng “lâm ly” lắm, những lúc đó mới thật sự biết rằng cuộc đời còn đáng sống. Nếu bạn sống ở Sài Gòn như tôi, suốt một năm chỉ muốn nằm nhà, muốn “nhắm chỉ thấy một chân trời tím ngắt” cho xong chuyện đời mới thấy được niềm vui hội ngộ ấy như thế nào.
Tiếc rằng bài báo này còn quá nhiều chuyện để kể nên xin hẹn bạn đọc vào kỳ khác, tôi kể chuyện này. Đến đây xin nói chuyện tiếp về Tết ở VN.
Khoai tây Trung Quốc được “biến hóa” khi nhập về để biến thành đặc sản Đà Lạt.
 
Cái gì cũng giả, cái gì cũng nhiễm độc, ăn gì cũng chết
Ngoài việc phải đề phòng trộm cướp trong “tháng củ mật” như tôi đã tường thuật trong bài trước, trong thời gian này còn phải đề phòng hàng gian hàng giả cùng các loại thực phẩm nhiễm độc. Trước đây người dân Sài Gòn không bao giờ phải đề phòng các loại thực phẩm này dù hồi đó chưa có nhiều “cơ quan chức năng” và những siêu thị đồ sộ như bây giờ.
Dường như cứ mỗi năm vấn đề thực phẩm nhiễm độc càng gia tăng theo số năm. Có thể hiểu nếu năm 2000 có 2,000 vụ thì năm 2015 tăng thêm 15 vụ làm ăn gian lận cùng thực phẩm độc hại. Chứng tỏ mỗi ngày đạo đức càng băng hoại thê thảm. Kinh doanh ngày nay không còn khái niệm đạo đức nữa. Nhất là những năm gần đây, mấy chú Trung Quốc kiếm đủ cách len lỏi hàng giả hàng độc hại vào thị trường VN. Bọn gian thương ngày càng nhiều, càng tinh vi, đôi khi còn được bọn tham quan che chở, nhắm mắt tiếp tay cho bọn giặc làm hại đồng bào mình. Bây giờ chúng coi đó là chuyện bình thường “làm ăn buôn bán thì phải thế.” Đó chính là nỗi bi đát của cả dân tộc khi tội ác được đương nhiên coi là “bình thường.”
Độc từ trong ra, độc từ ngoài vào, cho nên người dân nói “ăn gì cũng có thể chết” không phải là điều nói ngoa. Từ bó rau muống của bác nông dân trồng trong ruộng nhà cũng được tưới bón bằng hóa chất, quả đu đủ, quả soài, quả chanh cũng có thể bị nhiễm độc. Thế thì chẳng còn thứ gì có thể tin được là sạch. Lòng lợn thối, thịt heo chết được tẩy trắng, “hóa phép” thành tươi sống tuồn vào khắp các chợ trông ngon lành hơn cả thịt tươi.
Cận Tết, thị trường thực phẩm càng trở nên sôi động, nhất là các loại thực phẩm chế biến; các mặt hàng thiết yếu như bánh kẹo, rượu bia, đồ hộp... Đây cũng là lúc các loại hàng không bảo đảm an toàn thực phẩm (ATTP) được dịp trà trộn, tung hoành. Ngay cà cà phê cũng chỉ là đậu nành và hóa chất. Cà phê thơm phức hơn cả cà phê Brasil nhưng là “cà phê đểu.” Bột ngọt là thứ phụ gia được mọi gia đình dùng thường xuyên cũng bị làm giả…
Bạn đọc nhìn qua nỗi bất an của người dân ngay tại hai thành phố lớn nhất nước.

Nguyễn Thị Cẩm Hường và Nguyễn Thị Sinh sản xuất hạt nêm, bột ngọt giả.
 
Tại Hà Nội hàng giả bày bán tràn lan
Tại Hà Nội những ngày giáp Tết, thị trường tràn ngập các loại bánh, mứt, kẹo nhập nhèm xuất xứ, chất lượng. Đặc biệt, tại chợ đầu mối Đồng Xuân và khu vực phố Hàng Buồm, hầu hết bánh kẹo, hạt dưa, hạt bí... đều không có bao bì, nhãn mác mà chủ yếu bán cho khách mua theo ký. Thậm chí, các loại mứt như hồng khô, bí, sen... còn được bày tênh hênh trên sạp, không hề có bao, vỏ che đậy. Người bán thổ lộ, “Hầu hết người ta đến mua để bán lại nên không câu nệ đóng gói. Giờ dân kỵ hàng Trung Quốc nên chúng tôi lấy hàng của các cơ sở, làng nghề trong nước sản xuất.”
Theo ông Nguyễn Ngọc Tuấn, Trưởng ban Ban Chỉ đạo 389/TP Hà Nội, Tết năm nay, tình hình vi phạm về an toàn thực phẩm vẫn diễn biến phức tạp. “Sức mua ở mức thấp, hàng hóa không tiêu thụ được, hàng hóa hết “đát,” cận “đát” tồn kho nhiều nên dẫn tới hành vi sửa hạn sử dụng có dấu hiệu tăng. Ngoài ra, tình trạng gia cầm, sản phẩm gia cầm nhập lậu đã được kiểm soát nhưng vẫn chưa hết. Hàng hóa sử dụng giấy chứng nhận kiểm dịch, giấy chứng nhận ATTP không phù hợp; hàng hóa không rõ nguồn gốc được trà trộn vào hàng trong nước, không bảo đảm ATTP, ảnh hưởng tới sức khỏe và quyền lợi của người tiêu dùng.”
Tại thị trường Hà Nội, tình trạng nhập lậu thực phẩm bẩn, không rõ nguồn gốc hiện vẫn rất phức tạp. Gần đây, nhiều vụ việc được phát hiện nhưng vẫn chưa phản ánh đúng tình hình thực tế. Chẳng hạn, đầu tháng 12, 2014, công an TP Hà Nội phối hợp Chi cục QLTT Hà Nội kiểm tra các cơ sở nhập khẩu, kinh doanh thịt trâu thuộc Xí nghiệp Bắc Hà - Công ty MTV Đầu Tư và Phát Triển Nông Nghiệp Hà Nội. Khi kiểm tra đã phát hiện và phạt hành chính 135 triệu đồng về các hành vi sản xuất hàng giả, sửa giấy chứng nhận kiểm dịch, buộc tiêu hủy 1,296 kg thịt trâu. Giữa tháng 12, 2014, tại Hà Nội cũng phát hiện 3,150 kg cá tầm có xuất xứ Trung Quốc, không hóa đơn chứng từ, trị giá gần 700 triệu đồng.

Tại TP Sài Gòn còn ghê gớm hơn
Trong khi đó, tuần qua, Chi cục Quản lý thị trường (QLTT) TP Sài Gòn đã kiểm soát 37 vụ sản xuất, buôn bán 82,519 sản phẩm và 61,935 kg thực phẩm các loại. Trong đó có 16 vụ buôn bán, vận chuyển hàng không hóa đơn chứng từ, tạm giữ 45 chai rượu ngoại không dán tem nhập khẩu, 1,797 chai sữa nước Ensure loại 237 ml/chai, 2,862 lon nước tăng lực hiệu Redbull do Thái Lan sản xuất, 24,984 gói nước ép trái lê, 200 kg hạt hướng dương sấy khô, 17 kg mứt trái cây không rõ nguồn gốc...
Nhóm hàng “nóng” hiện nay là các loại thực phẩm tươi sống đang được đưa về các TP lớn làm nguyên liệu phục vụ Tết. Vì vậy, các loại thực phẩm bẩn cũng theo vào rất khó kiểm soát.
Tại cửa ngõ phía Đông và phía Tây TP Sài Gòn gần đây rộ lên tình trạng vận chuyển trái phép sản phẩm động vật.
Trưởng Trạm Thú Y huyện Bình Chánh cho biết hầu như ngày nào cũng phát hiện một số người cố tình đưa gà vịt sống, trứng, thịt heo... về TP qua địa bàn huyện. “Có ngày, chúng tôi xử đến 15 trường hợp” các loại gia súc, gia cầm không rõ nguồn gốc, nếu vận chuyển trót lọt sẽ “chui” vào các lò giết mổ lậu...
Công ty Ve Wong (trụ sở tại phường An Phú Đông, quận 12) thừa nhận đơn vị này có ký hợp đồng bán hơn 68 tấn bột ngọt hết hạn sử dụng cho chủ cửa hàng Lệ Hằng. Giá trị hợp đồng là 517 triệu đồng. Công ty đã giao hàng nhiều lần, số lượng hàng chục tấn. Bột ngọt hết hạn mà người tiêu dùng vẫn sử dụng dễ xảy ra ngộ độc.
Tình trạng thực phẩm đóng gói vi phạm về nhãn cũng rất nhiều, gồm đủ loại mặt hàng như: rượu vang, nước trái cây, bánh mứt, kẹo, trà sâm, nấm linh chi, giò chả... .
Các đoàn kiểm tra cũng đã lấy hơn 14,000 mẫu thực phẩm gửi kiểm nghiệm, kết quả có đến 13.6% không bảo đảm chất lượng, trong đó có những mẫu sai phạm rất nghiêm trọng như: thực phẩm nhiễm E. coli, coliform, nấm mốc... gấp nhiều lần tiêu chuẩn cho phép. Nếu các bạn nhìn thấy những “lò” chuyên sản xuất thực phẩm giả chắc phải phát nôn ọe, kinh tởm đến không ngờ. Các “cơ quan chức năng” thú nhận bắt không xuể, dân đành… phải ăn vậy.

Mỹ phẩm cũng giả
Mỹ phẩm giả cũng làm hại nhiều phụ nữ, làm đẹp vốn là nhu cầu chính đáng của phụ nữ, nhưng càng “làm đẹp” nhiều càng nguy hiểm. Ngày 28/1, Công an TP Móng Cái phối kiểm tra kho chứa hàng của Zhong Dao Pinh đã phát hiện 31,408 chai mỹ phẩm gắn nhãn mác một số thương hiệu nước ngoài, 200kg nguyên liệu sản xuất mỹ phẩm, 40kg tem chống hàng giả và 200kg giấy giới thiệu sản phẩm, tem nhãn mác sản phẩm có dấu hiệu giả mạo để tiêu thụ tại thị trường Việt Nam. Từ tháng 11/2014 đến khi bị bắt giữ, Zhong Dao Pinh đã bán được khoảng 40 triệu đồng tiền hàng.

'Phù phép' hàng Trung Quốc thành đặc sản Đà Lạt
Những mặt hàng được "rửa nguồn gốc" là dâu tây, khoai tây, các loại mứt khoai sâm, khoai lang dẻo, mơ cay, đào sữa, dâu tây, bắp cải, mơ, hồng...
Chỉ trong 15 ngày, cơ quan chức năng tỉnh Lâm Đồng đã liên tiếp phát hiện nhiều lô hàng có nguồn gốc từ Trung Quốc được bán tại thị trường Đà Lạt dưới nhãn mác “Made in Dalat,” đây là sự đánh tráo nhãn hiệu hàng hóa một cách trắng trợn.
Tại các cơ sở chế biến, những lô hàng “đặc sản” này có bao bì chữ Trung Quốc được các chủ cơ sở nhập về rồi sau đó “phù phép” thành hàng đặc sản Đà Lạt để tung ra thị trường. Mứt Trung Quốc được nhập về Đà Lạt thường là các loại khoai sâm, khoai lang dẻo, mơ cay, đào sữa, dâu tây...
Chi cục trưởng Chi cục Bảo vệ Thực vật (Sở NNPTNT Lâm Đồng) cho biết, “Một số mặt hàng rau quả của Trung Quốc không thể cạnh tranh nổi với sản phẩm cùng chủng loại của Đà Lạt là bắp sú, cải thảo, khoai tây… Tuy nhiên, không ít tư thương ở Đà Lạt lấy hàng Trung Quốc về đánh bóng rồi gắn nhãn mác đặc sản Đà Lạt để tiêu thụ ở thị trường…”
Bạn đã thấy tình hình thực phẩm Tết ở VN này như thế nào. Các cơ quan được gọi là “cơ quan chức năng” cũng không thể kiểm soát hết, tôi cũng không thể liệt kê hết các loại thực phẩm độc hại đang tràn lan khắp nơi, từ người nghèo cho tới người giàu đều có thể bị nhiễm độc vì bất cứ thứ thực phẩm nào. Tôi cũng không dám kể thêm sợ tai mắt độc giả cũng bị… ngộ độc. Xin chuyển sang chuyện khác

Thợ may ăn vải, thợ mã ăn hồ
Cũng vào dịp cuối năm các anh chị có tí quyền hành chức tước cũng muốn kiếm ăn thêm nên tội phạm ngày càng “phát triển.” Ngành nào ăn theo ngành nấy như các cụ nói “thợ may ăn vải, thợ mã ăn hồ.” Hải quan bao che cho buôn lậu, bệnh viện ăn theo bệnh nhân và thuốc chữa bệnh, nhân viên chống buôn lậu đi buôn lậu…
Môt vài thí dụ nhỏ như nữ cán bộ hải quan Tân Sơn Nhất bị điều tra tiếp tay buôn lậu
Ngày 30/1, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an TP Sài Gòn đã khởi tố, bắt tạm giam và khám xét nơi ở của Lê Nguyễn Thị Ái Trâm (37 tuổi, nguyên nhân viên hải quan sân bay Tân Sơn Nhất) để điều tra về hành vi Buôn lậu.
Cơ quan chức năng phát hiện trên xe có 13 kiện hàng còn nguyên số vận đơn, không bị bong tróc, cắt rách bên ngoài, chưa có dấu hiệu đã được hải quan kiểm hóa. Có tất cả 844 sản phẩm gồm điện thoại iPhone, iPad… trị giá hơn 10 tỷ đồng trong những kiện hàng này.
Nhà chức trách xác định đây là hàng lậu, được Vinh và Hương vận chuyển từ Hong Kong về Việt Nam bằng đường hàng không, qua cửa khẩu sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất. Để nhập trót lọt lô hàng này, họ móc nối với Trâm để không thực hiện việc kiểm hóa hàng theo quy định nhưng vẫn ký tên, xác nhận cho thông quan.

Ăn cắp xăng dầu máy bay
Vụ bắt quả tang diễn ra vào lúc 11h45 đêm 29/1 ngay trong khu vực sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất (đường Trường Sơn, P.2, Tân Bình, TP Sài Gòn).
Khi các đối tượng dùng ống hút trộm xăng dầu từ xe tải này qua xe tải bên kia hàng rào thì An ninh hàng không và Cục Hàng không đã phục kích bắt giữ, lập biên bản hành vi phạm tội quả tang.
Trong một diễn biến khác, mới đây Công an đã bắt giữ một băng nhóm gồm bảy tên trộm cắp xăng dầu trong khi kiểm tra chất lượng xăng dầu máy bay thuộc hãng Jetstar neo đậu tại sân bay Tân Sơn Nhất. Trong số 7 người bị bắt giữ có ba người là tài xế của phòng kỹ thuật thuộc hãng Jetstar.
Nhóm này khai báo đã hoạt động trong thời gian dài. Mỗi ngày chúng hút trộm và bán ra thị trường khoảng 600 - 900 lít xăng dầu chỉ dành cho máy bay.

Ba cán bộ bệnh viện chiếm dụng tiền tỉ
Liên quan đến vụ chiếm dụng hơn 8 tỉ đồng xảy ra tại Bệnh viện Đa khoa huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang, Công an tỉnh này vừa ra quyết định khởi tố bị can và bắt tạm giam đối với ông Nguyễn Văn Dũng, nguyên Trưởng phòng Tài chính – kế toán của bệnh viện chiếm dụng hơn 1,9 tỉ đồng, quyết toán khống hơn 747 triệu đồng, chứng từ đưa vào quyết toán nhưng chưa chi tiền gần 3 tỉ đồng. Trong khi đó, bà Trần Hen chiếm dụng tiền thu viện phí gần 2,1 tỉ đồng. Riêng bà Tô Thị Kỳ Trân liên quan trực tiếp đến việc các cá nhân ở Bệnh viện đa khoa huyện Vĩnh Thuận chiếm dụng hơn 8 tỉ đồng tiền quỹ của đơn vị.

Tội phạm tăng nhanh hơn dân số, thiếu hàng ngàn chỗ giam
Chỉ nói sơ qua các quan nhỏ ăn vặt kiếm tiều tiêu Tết thôi, còn nói đến tội phạm ở VN thì quá nhiều, nhiều đến nỗi không đủ chỗ giam. Thứ trưởng Bộ Công an cho biết, tại phiên họp thẩm tra mới đây của Ủy ban Tư pháp về dự án luật này: So với quy mô đã được phê duyệt, các trại tạm giam thiếu hơn 14,000 chỗ (tiêu chuẩn mỗi chỗ 2m2), tạm giữ thiếu hơn 12,000 chỗ.
Đại biểu (ĐB) Đỗ Văn Đương (TP Sài Gòn) nhận định, tốc độ gia tăng tội phạm nhanh hơn tốc độ gia tăng dân số. Cơ quan pháp luật cũng đã có số liệu cụ thể hàng năm tăng cả số vi phạm, số vụ và số bị can. Theo ông, số vụ tội phạm được phát hiện như trong báo cáo chưa tương xứng với tình hình thực tế. Nhiều địa phương tội phạm gia tăng và càng ngày càng lộng hành, tích chất phạm tội ngày càng man rợ khiến người dân rất bất an.
ĐB Lê Văn Hoàng (Đà Nẵng) lấy dẫn chứng tội phạm cướp giật, lừa đảo diễn ra công khai, man rợ và xảo quyệt ở hai thành phố lớn là Hà Nội và Sài Gòn. Ông dẫn ra một thực trạng, tội phạm diễn ra hoành hoành, dân không dám báo công an. Một thực trạng nữa nguy hiểm hơn là tình trạng tội phạm sẵn sàng giết người thân trong gia đình đang diễn ra ngày một nhiều, cho thấy sự suy đồi trầm trọng về đạo đức.

Giá điện tăng, mọi người đều được lợi?
Bài ca “dạo đầu cho việc tăng giá điện” ở VN lần nào cũng thế, nói không tăng hay chưa tăng chính là “phân khúc dạo đầu” cho việc tăng giá điện. Lần này cũng y chang, Bộ Công Thương trấn an người dân bằng cam kết chưa tăng giá điện trước Tết, nói thế là người dân hiểu liền, sau Tết sẽ tăng và có lẽ còn tăng mạnh hơn các kỳ trước. Tuy nhiên “bài ca dạo đầu” lần này có vẻ hơi kỳ cục.
Chủ tọa cuộc họp báo thường kỳ của Bộ Công Thương chiều 2/2 vừa qua, hầu hết câu hỏi mà Thứ trưởng Đỗ Thắng Hải nhận được đều xung quanh kế hoạch tăng giá điện, Thứ trưởng Đỗ Thắng Hải nói, “Giá điện theo thị trường thì Chính phủ không phải bù lỗ. Bởi khi đó, giá điện sẽ có cạnh tranh, các doanh nghiệp tham gia thị trường sẽ đầu tư vào cơ sở hạ tầng, công nghệ,… để tạo ra giá thành điện rẻ nhất, từ đó người dân và doanh nghiệp được hưởng lợi.”
Doanh nghiệp và người dân nào cũng lo sốt vó khi giá điện tăng. Nhiều doanh nghiệp trong lãnh vực xi măng, nước sạch, dệt may, phân bón, kinh doanh khách sạn… sẽ phải trả thêm hàng chục triệu, hàng trăm triệu đồng, thậm chí cả hàng tỉ đồng. Người dân có thể chỉ phải trả thêm vài chục ngàn đồng đến vài trăm ngàn đồng một tháng… Như thế thì gọi là “có lợi” ở đâu?
Phát ngôn của ngài thứ trưởng đã làm nổi sóng bất bình trong dư luận, tôi chỉ nêu một lời bình luận rất ngắn gọn của một độc giả trên báo chí VN:
- Bạn Le Tuan Hoang viết, “Lợi thì có lợi nhưng răng chẳng còn vì vặt răng ra trả tiền điện à”!
Các cụ đã dạy “miệng nhà quan có gang có thép” mà. Nói kiểu gì chẳng được.
 
Văn Quang  (5 tháng Hai, 2015)
 
_______________
 
Chuyện y tế ở Việt Nam - Đừng tưởng VIP là "bở"
 
Văn Quang  (Viết từ Sài Gòn)
 
Mới nửa tháng đầu năm 2015 mà VN đã xảy ra quá nhiều chuyện “điên cái đầu”. Trong khi người lao động đang lo sốt vó vì Tết nhất đến nơi lo chạy tiền, khất nợ, chật vật mua cái vé xe từ nửa đêm đến sáng vẫn chưa mua được thì tin tức về những vụ lường gạt hàng trăm tỉ nổi lên ầm ầm khiến người dân choáng váng.
Cụ thể như ngày 7 tháng 1-2015 bà đại biểu quốc hội Châu Thị Thu Nga bị bắt và tạm giam vì có dấu hiệu lường gạt của 790 cá nhân và doanh nghiệp với số tiền khổng lồ lên tới gần 400 tỉ đồng.
Vụ lường gạt này còn “siêu” hơn vụ “siêu lừa” Huyền Nga, còn “quái” hơn cả vụ bầu Kiên, tai tiếng hơn cả vụ nhà đất của ông Ông Trần Văn Truyền, còn liên quan đến nhiều ban ngành khác đang được điều tra. Sự liên quan đến một số các quan khác làm “bệ đỡ” cho bà Nga là đúng bởi một mình bà làm sao lừa nổi 790 người và doanh nghiệp, mà người bị lừa toàn là dân có tiền tỉ chứ đâu phải “dân ngu”. Vụ này điều tra đến nơi đến chốn chắc sẽ lòi ra nhiều tình tiết hấp dẫn. Khi mọi sự rõ ràng tôi sẽ tường thuật cùng bạn đọc.
Một vụ dăng bẫy khác khiến hơn 3.000 nhà đầu tư rót 270 tỷ đồng vào công ty HGI để mua vàng ảo đứng trước nguy cơ mất trắng do phần lớn số tiền trên bị đem đầu tư lĩnh vực khác. Đường dây kinh doanh sàn vàng ảo thông qua công ty Cổ phần Đầu tư tài chính Hà Nội vàng (HGI).
Bên cạnh đó là những quy định mới có hiệu lực hoặc những “đề xuất” mới nhưng là “chuyện trên trời cuộc đời dưới đất”, khó có hy vọng thực hiện được. Thí dụ chuyện các thành phố lớn đang loay hoay với việc hạn chế xe cá nhân, nào thuế, nào phí, nào chỗ để xe, đậu xe… làm những anh có xe hơi, xe máy lo méo mặt. Rồi chuyện 1 con gà cõng tới 14 loại phí và lệ phí đã hành hạ mấy bác nông dân nuôi gà từ lâu, nay mới lòi ra. Chuyện dự tính đổi số điện thoại làm hầu hết các công ty lớn nhỏ lo thót ruột vì phải in lại toàn bộ danh thiếp, bì thư, giấy tờ giao dịch; các hãng taxi phải sơn sửa lại số điện thoại ở mọi loại xe. Chưa hết, cú đứt cáp quang lần thứ ba kể từ năm 2014 đến nay đang làm đường truyền internet của VN đi quốc tế chạy như rùa bò, có khi không truy cập được. Mỗi lần tôi muốn vào internet liên lạc với bạn bè, con cháu đều phải chịu khó dậy từ 4-5g sáng mới vào được, trong khi tiền trả dịch vụ vẫn cứ đóng đều đều. Chung quy là anh thuê bao vẫn thiệt đủ đường. Đại khái là những thứ “bình mới rượu cũ” vẫn cứ xảy ra, mỗi ngày một trầm trọng hơn mà thôi.
01- Bi_m h_a d_t cáp quang t_i VN
Biếm họa đứt cáp quang tại VN
Nhưng tôi đã hứa với bạn đọc là số này sẽ tiếp tục bàn những vấn đề về y tế, về các bệnh viện (BV) ở VN nên kỳ này xin tiếp tục, kẻo quý cụ lại cho là tôi hứa lèo. Bây giờ xin kể tiếp những chuyện “kỳ cục” đó.
 
Bệnh viện 4-5 sao cũng hống hách
Trong bài trước, tôi đã viết: “… Có những câu chuyện khiến ngay cả người vai vế trong xã hội cũng phát khóc khi phải chịu đựng lối ứng xử hống hách của một số bác sĩ tại bệnh viện của giới nhà giàu. Không ít bệnh viện gắn sao được xây to, trang bị hiện đại, nhưng cung cách ứng xử vẫn hống hách, coi thường bệnh nhân”. Nhưng vì bài báo có hạn nên tôi chưa thể nói rõ chi tiết này.
Chắc bạn thừa biết ở đâu cũng có những loại BV hạng sang dành cho giới nhà giàu mà người ta quen gọi là Bệnh viện VIP. Cụ thể như ở VN có BV Việt Pháp. Các quý ông quý bà, quý công tử, quý cô nương trước khi bước vào đó thì cứ sắp sẵn một mớ đô la ra đi (khoảng vài trăm triệu tiền VN, chứ mấy). Chẳng thú thật thì các bạn cũng biết, tôi chưa dám bước chân vào đó bao giờ, chỉ nghe nói là sang lắm, lịch sự lắm, các BS giỏi lắm… vào đó cứ như “cha thiên hạ”. Thế nhưng “nói vậy mà không phải vậy”. Đã có nhiều đại gia la làng vì mấy cái BV VIP này. Đây là một chứng minh cụ thể nhất.
 
Chuyện ông nhạc sĩ Thanh Tùng suýt chết vì VIP
Hầu như một số các vị nghệ sĩ “lớn” ở VN có tiếng tăm đều giàu và quen biết nhiều vị “tai to mặt lớn”, cho nên nhạc sĩ Thanh Tùng có giàu cũng không là chuyện lạ. Ông Thanh Tùng có vài bản nhạc trữ tình được gọi là nổi bật trong giới ca nhạc ở VN như Lối cũ ta về, Lời tỏ tình của mùa xuân, Một mình
Ông Thanh Tùng chỉ bị sốt nhẹ cũng được gia đình đưa vào Bệnh viện Quốc tế Việt Pháp (Hà Nội) khám. Sau khi xét nghiệm, chụp chiếu phim, gia đình được thông báo sức khỏe ông không đáng ngại, nhưng nên ở lại bệnh viện theo dõi thêm.
Với thẻ thành viên ưu tiên (VIP), nhạc sĩ Thanh Tùng được nằm phòng riêng, có y tá chăm sóc, người nhà không cần ở lại. Đã nằm BV VIP lại có thẻ VIP là thứ “VIP gộc”, tất nhiên được chăm sóc như “của hiếm quý” thì sướng là cái chắc, phải không các cụ?
Nhưng sáng hôm sau, anh Nguyễn Thanh Thông – con trai nhạc sĩ Thanh Tùng tới BV thăm, bất ngờ được thông báo bố đang nguy kịch phải chuyển đến Khoa Chăm sóc tích cực và thở máy. Sau đây là lời kể của anh Nguyễn Thanh Thông với phóng viên báo chí:
“Khi đó, bác sĩ Nguyễn Ngọc Thọ, Trưởng khoa Chăm sóc tích cực, nói bố tôi tình trạng rất xấu, khó qua khỏi, gia đình về chuẩn bị lo hậu sự là vừa. Tôi không hiểu bố mình bị làm sao nữa, mới hôm trước nhập viện, bác sĩ bảo không có gì đáng ngại. Sau một đêm đã phải thở máy”.
Khi anh Thông hỏi bệnh tình thì được bác sĩ Thọ liệt kê đủ các lý do: Gãy xương, đột quỵ, viêm phổi nặng… Anh Thọ băn khoăn: “Nếu viêm phổi thì phải phát hiện ra ngay hôm đưa vào, sao sau một đêm đã nguy kịch?”
Gia đình nhạc sĩ Thanh Tùng khẳng định không tiếc tiền để ông được sử dụng liệu pháp chữa trị tốt nhất, thậm chí đưa ra nước ngoài nếu bác sĩ hướng dẫn.
Khi nhận tin “về lo hậu sự đi”, anh Thông bàng hoàng, gọi ngay các anh chị từ trong Nam, từ nước ngoài về tể tựu bên bố. Anh kể tiếp:
“Tôi xin gặp bác sĩ nhưng phải chờ gần hết buổi sáng vẫn không được ai tiếp. Lo lắng, tôi gõ cửa gặp bác sĩ Thọ một lần nữa hỏi, nhưng vị này không đưa ra được biện pháp chữa trị xác đáng và chỉ nhăm nhe giữ bệnh nhân ở lại thở máy từ 1 tuần tới 1 tháng để theo dõi”.
 
Thái độ kỳ lạ của bác sĩ BV VIP
Trước tình cảnh này, con trai nhạc sỹ Thanh Tùng quyết định xin chuyển bố sang Bệnh viện Bạch Mai cạnh đó với hy vọng “còn nước, còn tát”. Tuy nhiên, bác sĩ Thọ không đồng ý, dẫn tới hai bên xảy ra to tiếng. Theo anh Thông, lúc gia đình đang bối rối, bác sĩ Thọ đáng ra phải có thái độ đúng mực để gia đình yên tâm. Đổi lại, bác sĩ Thọ to tiếng thách thức. Anh Thông kể lại:
“Ông ấy cởi kính, đập tay xuống bàn, rút máy ghi âm rồi tuyên bố: Anh nói đi, tôi sẽ ghi lại hết. Lúc đó, tôi chỉ muốn khóc vì bất lực. Chả lẽ muốn cứu bố mà cũng không được sao. Tôi đã tin tưởng đây là bệnh viện tư quốc tế nên không tiếc tiền đưa bố tới đây”.
Sau một hồi cãi cọ , van xin, thậm chí nhờ cả những người có vai vế trong xã hội tác động xin chuyển sang BV khác (trong khi bệnh nhân mỗi lúc càng nguy kịch), bác sĩ Thọ miễn cưỡng đồng ý cho gia đình đưa ông Thanh Tùng sang Bệnh viện Bạch Mai. Tuy nhiên, phía Bệnh viện Việt Pháp không bố trí bất cứ phương tiện nào hỗ trợ.
Khi ông Thanh Tùng được đưa sang Khoa Cấp cứu (Bệnh viện Bạch Mai), căn cứ vào kết quả chụp chiếu, bác sĩ kết luận khác hẳn, chỉ có dị vật trong phổi và có thể chữa được. Anh Thông kể tiếp:
“Các bác sĩ nghi dị vật là cháo, nếu đúng vậy thì chỉ có thể xảy ra trong thời gian y tá Bệnh viện Việt Pháp cho ăn tối hôm trước làm bố tôi bị sặc. Vì khi nhập viện, ông chỉ bị sốt nhẹ, Bệnh viện Việt Pháp cũng đã làm đủ các xét nghiệm, chụp chiếu, không phát hiện bất thường ở phổi”. Sau hơn một tuần chữa trị tại Bệnh viện Bạch Mai, nhạc sĩ Thanh Tùng khỏe lại, được về nhà.
 
Muốn giữ bệnh nhân để kiếm tiền?
Bất bình với thái độ và chuyên môn của bác sĩ Bệnh viện Việt Pháp, ít tuần sau khi nhạc sĩ Thanh Tùng khỏe lại, anh Thông quay lại nói chuyện với ban giám đốc bệnh viện. Phó Tổng giám đốc Võ Văn Bản tiếp chuyện và khẳng định: Bệnh viện luôn có xe để bệnh nhân chuyển viện khi cần và sẵn sàng đáp ứng yêu cầu nếu gia đình muốn. Ông Bản nói: “Không hiểu sao bác sĩ Thọ lại nói như vậy”.
Khi nghe anh Thông thuật lại sự việc, ông Bản tỏ ra bất ngờ trước thái độ bác sĩ Thọ và khẳng định hành vi như vậy là sai; không đúng tôn chỉ làm việc của bệnh viện. Ông này cũng hứa sẽ có biện pháp “xử lý thích đáng”. Lại “bài ca muôn đời” của những vị có trách nhiệm. Thật vậy, tới nay Bệnh viện Việt Pháp vẫn chưa có câu trả lời thỏa đáng cho gia đình ông Thanh Tùng.

03- B_nh vi_n Vi_t-Pháp Hà N_i r_t hoành tráng nhung ch_a b_nh thì còn ph_i xét l_i
Bệnh viện Việt-Pháp Hà Nội rất “hoành tráng” nhưng chữa bệnh thì còn phải xét lại.
Một bác sĩ Khoa Cấp cứu Bệnh viện Bạch Mai cho biết: Những trường hợp như nhạc sĩ Thanh Tùng không phải hiếm, khoa đã tiếp nhận nhiều trường hợp chuyển từ bệnh viện tư sang cấp cứu. Ông nói: “Bệnh viện tư nhiều khi vì sức ép thu hút bệnh nhân và thu viện phí nên cố giữ bệnh nhân; khi chuyển sang cho chúng tôi bệnh tình đã khá nặng”.
Đến đây bạn đọc đã hiểu thế nào là cách “làm tiền” của BV VIP tại VN.
Nhìn rộng hơn, bạn hãy thử so sánh kiểu níu chân khách để kiếm tiền có khác gì mấy cái tiệm cắt tóc, massage trá hình đâu. Một bên là trí thức “hạng nặng” một bên là “hạng bình dân”, có thế thôi. Ôi cái VIP VN là thế chăng?! Đừng tưởng VIP là “bở”.
Tuy nhiên các ông VIP nằm BV VIP có đau đầu một tí cũng chỉ như kiến cắn so với nỗi khổ triền miên của người bình dân chúng tôi thôi. Ông nhạc sĩ này may mắn và quen biết các vị có thế lực nên được trở về nhà chứ không như người dân bị chết oan. Chuyện đó xảy ra như cơm bữa.
Không ít trường hợp các nạn nhân bị chết oan uổng. Không ít lần người nhà, người thân bao vây bệnh viện, đòi đánh BS và nhân viên BV. Người nhà bệnh nhân đã bị bắt giữ, giam cầm vì vi phạm pháp luật. Đã có hàng ngàn tỷ đồng rót vào xây dựng Bệnh viện, mua máy móc hiện đại… nhưng một số lại là hàng đã phế thải hoặc các BV nước ngoài đã sử dụng lâu ngày khiến bệnh nhân chết oan. Tôi chỉ kể đến một chuyện gần đây nhất
 
Mổ nhầm đau dạ dày thành đau ruột thừa?”
Vào 15 giờ ngày 12 tháng 1-2015 vừa qua, bất bình trước cách hành xử của Bệnh viện TP Vĩnh Long, gia đình ông Sang báo vụ việc đến công an. Sau đó khoảng 50 người nhà và thân nhân mang di ảnh đến BV khiếu nại.
Theo bà Trần Ngọc Đáng (chị ruột ông Sang), tối 8-1, ông Sang đau bụng dữ dội nên gia đình đưa vào BV TP Vĩnh Long và các bác sĩ chẩn đoán đau ruột thừa. Ngày 9-1, ông Sang được mổ. Mổ xong, bác sĩ Hùng thông báo ông Sang bị đau dạ dày, nếu gia đình đồng ý cho BV mổ tiếp thì BV mổ, nếu không thì có thể chuyển lên BV Chợ Rẫy. Gia đình đồng ý chuyển ông Sang đến BV khác.
Trưa 10-1, trên đường đi, đến tỉnh Tiền Giang, ông Sang khó thở, vật vã. Lúc này, tài xế vội cho xe cứu thương rẽ vào BV tỉnh Tiền Giang để cấp cứu nhưng đã tử vong. Theo ông Trần Văn Khánh (anh ruột ông Sang), khi chuyển viện cho ông Sang, BV TP Vĩnh Long không chuyển hồ sơ bệnh án đi chung xe cứu thương.
Công an TP Vĩnh Long đã cử nhân viên đến điều tra vụ việc. Bà Đáng, chị ông Sang nói: “Sau khi em tôi mất, được khám tử thi, bác sĩ pháp y cho biết ruột thừa em tôi không bị gì, còn dạ dày thì vết khâu bị hở. Như vậy, bác sĩ mổ cho em tôi đã nhầm đau dạ dày thành đau ruột thừa?”
Bác sĩ Đoàn Văn Hùng, giám đốc BV giải thích người mổ cho ông Sang là bác sĩ tên N., có nhiều năm kinh nghiệm và BV đã làm đúng quy trình. Khi mổ ruột thừa, bác sĩ phát hiện bệnh nhân bị đau dạ dày thì phải mổ tiếp chứ BV không nhầm lẫn. Tuy nhiên, ông Hùng cũng nhìn nhận bác sĩ N. đã sai khi không giải thích kỹ cho người thân ông Sang hiểu cũng như đã thiếu sót khi không thăm hỏi, an ủi gia đình.
Cũng theo ông Khánh, ông Sang nhà nghèo, làm nghề phụ hồ, vợ ở nhà chăm con. Việc ông đột ngột ra đi sẽ khiến vợ con rơi vào tình cảnh túng quẫn.
04- Ngu_i thân dã mang di _nh ông Sang xông vào BV dòi g_p bác si Ðoàn Van Hùng, giám d_c BV
Người thân đã mang di ảnh ông Sang xông vào BV đòi gặp bác sĩ giám đốc BV
Thật ra cái “kiểu chết made in BV VN” này có hàng ngàn kiểu và kiểu giải thích của các ông giám đốc BV cũng có hàng trăm lý do để chạy tội. Chỉ khổ cho dân nghèo và đau xót cho nền đạo đức, văn hóa Việt đang xuống dốc thê thảm. Còn vô số những trò gian manh xảo quyệt bóp chết nền y tế. Tôi kể vài nét điển hình quan trọng nhất:
 
Phát hiện 20 cán bộ ngành y tế dùng bằng chuyên môn giả
Là ngành nghề liên quan trực tiếp tới sức khỏe và tính mạng con người nhưng một số cán bộ y tế tỉnh Thanh Hóa đã liều lĩnh dùng bằng giả để hành nghề hàng chục năm nay. Các trường hợp cán bộ y tế tỉnh này dùng bằng giả diễn ra từ “cấp cao” tới “cấp thấp” rải rác từ bệnh viện ở tỉnh cho đến huyện, xã.
Trong số các trường hợp bị phát hiện, có chuyên viên đang công tác tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh; Bệnh viện Nội tiết tỉnh; Bệnh viện đa khoa thành phố; Bệnh viện Đa Khoa các huyện Quan Sơn, Ngọc Lặc, Triệu Sơn; Trung tâm y tế dự phòng các huyện Quan Sơn, Triệu Sơn…
Được biết, số nhân viên bị phát hiện dùng bằng giả là 20 người. Bằng chuyên môn giả được sử dụng bao gồm: dược sỹ, y sỹ, điều dưỡng, kỹ thuật viên xét nghiệm.Có những trường hợp dùng bằng giả hàng chục năm nhưng cơ quan chức năng không hề biết. Đó là trường hợp của ông Lê Văn Lệ, Trạm trưởng Trạm Y tế xã Đồng Thắng (huyện Triệu Sơn); bà Ngô Thị Tám, dược sĩ (thuộc Trung tâm y tế huyện Triệu Sơn); ông Lê Xuân Thướng, Bệnh viện Đa khoa huyện Quan Sơn…
Tại Bình Định: cũng có 20 nhân viên y tế học đường thuộc huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định dùng bằng giả đang đối mặt với kỷ luật sa thải.
05- B_nh vi_n Ða khoa Thanh Hóa b_ phát hi_n có tru_ng h_p cán b_ dùng b_ng gi_ d_ hành ngh_
Bệnh viện Đa khoa Thanh Hóa bị phát hiện có 20 cán bộ dùng bằng giả.
Thật ra chuyện bằng giả ở hầu hết các cơ quan kể cả hành chánh và chuyên môn xài bằng giả không còn là chuyện lạ. Mới đây, ngày 12 tháng 1-2015 cảnh sát đã tóm được 13 tên làm bằng giả. Chúng khai nhận nhận từ tháng 2-2014 đến nay, nhóm đã làm giả khoảng 500 bằng cấp các loại như thạc sĩ, cử nhân và bảng điểm, học bạ… với giá 6-9 triệu đồng/bằng cho nhiều người đặt mua ở nhiều tỉnh, thành từ miền Bắc đến miền Trung, miền Nam. Vậy những tấm bằng đó đang “vẫy vùng” trong các cơ quan nào?
 
07- B_ng th_c s_ gi_
Bằng thạc sĩ giả bán công khai trên mạng
Dân chết oan, dân bị hành đủ kiểu vì những quy định không giống ai của các ông tiến sĩ rởm ngồi bàn giấy, án tù oan đầy rẫy đưa xã hội vào con đường bế tắc, trộm cướp, không chỉ ở mấy anh nghiên hút đói rách mà cả những người giàu cũng trộm cắp.
Cụ thể như nhiều nhân viên y tế của Bệnh viện Q.9, TP.Sài Gòn cấu kết nhau rút ruột quỹ bảo hiểm y tế (BHYT) để trục lợi.
Số người “nhúng chàm” tại bệnh viện này tới gần 20 người, trong đó có gần chục bác sĩ, dược sĩ, còn lại là điều dưỡng, nhân viên khác của khoa khám bệnh. Ngoài ra các nhân viên của BV này còn ăn cắp thuộc Bảo hiểm y tế chia cho người thân. Vụ việc đổ bể, hàng chục nhân viên của Bệnh viện Q.9 thừa nhận không thực hiện đúng quy trình khám chữa bệnh BHYT, có sai phạm lấy thuốc BHYT (mỗi toa thuốc lấy trị giá từ 300.000-450.000 đồng) cho người quen, người thân từ vài tháng đến một năm nay.
 
Sửa thuốc quá đát (hết hạn dùng) thành thuốc mới
Thị trường dược phẩm (DP) từ xưa đến nay vốn vẫn được biết đến là miếng bánh vô cùng béo bở. Đây được xem là loại hàng đặc chủng có lợi nhuận siêu khủng và có “luật chơi riêng”, có hệ thống quản lý và phân phối kiểu ma trận. Chính vì lẽ đó, có vô số mánh khóe trong lĩnh vực kinh doanh này từ việc đẩy giá thuốc, sửa lại “đát” (hạn sử dụng) đến thuốc không bảo đảm chất lượng được “khoác áo” thuốc ngoại… Và, người lãnh đủ những chiêu trò nhẫn tâm ấy là người bệnh trong khi các cơ quan quản lý chuyên ngành luôn kêu rằng, họ ở thế bị động?!

06- M_t h_p thu_c cu hoàn toàn có th_ s_a thành dát m_i.
Một hộp thuốc cũ hoàn toàn có thể sửa thành đát mới
Để có được lãi suất cao, những loại thuốc được “chuyên gia” gian lận chọn để “khoác áo” ngoại thường là thuốc bổ, thuốc kháng sinh, tim mạch, huyết áp…. Trên thị trường có những loại dược phẩm ngoại nhập nào đang “hút hàng”, bán chạy thì các “chuyên gia” sẽ tập trung “sản xuất” hàng loạt thành phẩm đó với mẫu mã… y hệt.
Đó là những hiểm họa khôn lường mà hầu hết bệnh nhân đều không thể biết, không thể kiểm chứng được. Anh nào chết oan cứ chết, anh nào giàu cứ giàu.
Ngoài ra còn nhiều thứ phòng khám bệnh chui mướn người nước ngoài hoặc tự chữa bệnh không có giấy phép. Loại phòng khám chui nhiều nhất thuộc về loại thẩm mỹ, chữa bệnh kín cho phụ nữ và nhất là các cô gái phá thai.
 
Chen chúc nạo phá thai từ bệnh viện đến phòng khám thai chui
Mới đây, ngày 18/11, Hội Kế hoạch hóa gia đình Việt Nam công bố: “Việt Nam có tỷ lệ phá thai ở độ tuổi sinh sản cao nhất Đông Nam Á, và là một trong những nước có tỷ lệ phá thai cao nhất thế giới.
08- Ð_i ngu xe ôm kiêm cò n_o phá thai chui
Đội ngũ xe ôm kiêm cò mồi dụ dỗ các cô gái đi nạo phá thai chui.
Thấy có cô gái trẻ nào lớ ngớ rụt rè tới gần cổng BV Từ Dũ là cánh xe ôm, làm cò mồi biết ngay là cô gái này đi phá thai. Chúng vây lấy và dụ dỗ lôi kéo đưa đi siêu âm, nạo phá thai ở các phòng khám tư nhân, thực chất toàn là phòng khám chui. Thí dụ phòng khám mà tên “cò” quảng cáo là Nhà bảo sanh D.P, phường 12, quận 3. Trên tấm bảng quảng cáo “thương hiệu” ghi rõ: với sự cộng tác của các bác sĩ BV Từ Dũ, BV Nhi Đồng, BV Hòa Hảo, BV Hùng Vương… Môt cô gái cho biết giá nạo phá thai tại đây là: “thai 6 tuần 600.000 đồng, 7 tuần 700.000 đồng, 8 tuần 800.000 đồng và càng để lâu càng nhiều tiền”. Nạo phá thai dễ dàng như uống thuốc cảm vậy thôi. Cho nên nhiều cô gái sa ngã và bất cần tới sự trao thân mà không cần gửi phận rồi đi “giải quyết cái rẹt” là xong, nhưng có chết ráng chịu bởi chẳng có tí chứng cứ nào.
???????????????????????????
Nhiều cô gái chưa lập gia đình thập thò cửa phòng nạo phá thai
Chuyện thuốc men, bệnh tật, bệnh viện ở VN là như thế.
Tạm thời kết thúc ở đây, kỳ sau xin nói chuyện khác kẻo nhàm tai bạn đọc.
 
Văn Quang (16-1-2015)