biểu tình

Gởi tuổi trẻ VN

Nhìn người sinh viên nước Việt
Hiên ngang, em đứng biểu tình
Hoàng Sa, Trường Sa đòi lại
Bởi đây danh địa nước mình

Phục em, tinh thần yêu nước
Khen em, can đảm anh hùng
Nhưng em, nơi này đã được
Dâng Tàu, trừ nợ rồi cưng !

Quê mình, Nam Quan, Bản Giốc
Hoàng Sa và cả Trường Sa
Đảng ký dâng cho Trung Cộng
Trừ vào nợ đảng, em à !

Món nợ ấy là súng đạn
Chiến tranh xâm lược miền Nam
Đảng vay, hẹn rằng đảng trả
Bằng phần máu thịt Việt Nam

Nợ ấy, em ơi, súng đạn
Miền Nam, đảng tạo chiến trường
Triệu người trai hùng chết thảm
Rừng sâu triệu nữa vùi xương

Nợ ấy, em ơi, hoả tiễn
Đảng đem bắn ở trường làng
Thơ ngây, học sinh đảng giết
Xác nằm cháy giữa tro than

Nợ ấy, em ơi, đại bác
Bắn vào thành phố từng đêm
Nhà dân, bao căn tan nát
Xác dân, già trẻ chết mềm ...

Nợ ấy, em ơi, hoả tiễn
Bắn vào buổi chợ đang đông
Người bán kẻ mua náo nhiệt
Bỗng ôi... biển máu loang hồng...

Nợ ấy, em ơi, súng đạn
Tấn công ngày Tết Mậu Thân
Đảng đào bao mồ tập thể
Chôn vùi cả vạn người dân !

Nợ ấy, xe tăng, đại bác
Bắn vào trạm gác, đồn binh
Cùng nòi da vàng máu đỏ
Đảng ta giết rất vô tình !

Nợ ấy, xe tăng, súng đạn
Đảng cày nát cả miền Nam
Tháng Tư Bảy Lăm, dân tộc
Rơi sâu đáy vực kinh hoàng !

Em ơi, đấy là món nợ
Đảng ta mang nặng của Tàu
Em ơi, đừng thêm bỡ ngỡ...
Nam Quan, Bản Giốc còn đâu !

Tàu không là anh dại dột
Giang sơn chẳng phải đồ chơi
Đảng không là bầy con nít
Mà cho rồi để em đòi !

Nếu đòi, xin em hỏi đảng
Hỏi rằng tài sản ông cha
Sao dám đi đêm, đảng bán
Cho bầy cộng sản Trung Hoa ???

Đất kia không dâng Tàu cộng
Tàu nào dám nhận chủ quyền ?
Chính đảng là người trách nhiệm
Đòi về tài sản tổ tiên !

Từ đảng giang sơn làm chủ
Thành tư bản đỏ giàu sang
Dân không tự do, nhân phẩm
Nước thì hẹp lại giang san !

Chính em, những người thừa kế
Xin cho bờ cõi vẹn tuyền
Và trị tội loài bán nước
Tội làm dân tộc ngửa nghiêng

Các em, tương lai nước Việt
Hiên ngang em đứng biểu tình
Xin em thuơng đời oan nghiệt
Vùng lên dựng một bình minh.

Ngô Minh Hằng