Blogger Việt Nam, trưởng thành qua áp bức



bloggervn1910


19/10/2010, đúng một năm trước đây, cộng đồng blogger Việt Nam đang hân hoan chào đón blogger Điếu Cày mãn hạn tù trở về. Nhiều người đã chọn ngày 19/10 làm “Ngày Blogger Việt Nam” với hình ảnh trên avatar là hình ảnh thân thương và bất khuất của anh Điếu Cày. Và niềm hân hoan ấy đã vụt tắt !

Blogger Điếu Cày đã không có 1 phút giây tự do sau khi đã mãn hạn 36 tháng tù giam vì cái án “trốn thuế” đê tiện và hèn hạ của nhà cầm quyền. Tưởng không cần phải nhắc lại những hành động can trường của anh khi cùng bạn bè trong CLB Nhà báo Tự do đã phát động phong trào dân báo, đòi hỏi tự do thông tin, tự do ngôn luận, công khai đứng về phía những người bị áp bức. Đặc biệt, Blogger Điếu Cày và bạn bè đã mạnh mẽ biểu tình chống sự xâm lược của TQ, chống Olympic Bắc Kinh vào những ngày cuối năm 2007 và đầu năm 2008. Những hình ảnh và hành động ấy đã khiến nhà cầm quyền run sợ. Họ đã dùng đủ mọi thủ đoạn đê tiện để triệt hạ anh Điếu Cày cùng bạn bè anh.

Anh Điếu Cày đã chịu biệt giam trong xà lim dành cho tử tù tại trại giam Chí Hòa, đã bị đầy đi trại Cái Tàu nơi rừng U Minh, nơi mà trâu bò cũng phải nằm mùng, riêng anh thì không được ngủ, không được tránh muỗi… rồi từ trại giam này chuyển đến xà lim khác và hiện tại, sau 1 năm tiếp tục giam giữ, điều tra, tính mạng của anh ra sao hoàn toàn không ai được biết. Gia đình anh đã bị công an bức hại khủng khiếp, chị Dương Thị Tân đã bị triệt đường kinh tế, bị truy thu thuế gần 1 tỷ đồng, bị mất nhà cửa, con cái bị sách nhiễu việc học hành, bản thân chị nhiều lần bị hăm dọa, đánh đập đến mức bệnh tật. Cho đến ngày hôm nay, chị Dương Thị Tân vẫn đơn thân nuôi dạy con, vẫn đều đặn đòi hỏi nhà cầm quyền phải trả lời về tình trạng anh Điếu Cày. Tinh thần của anh Điếu Cày – người chồng đã ly hôn của chị, đã biến một phụ nữ cả đời chỉ biết bếp núc nội trợ trở thành một phụ nữ kiên cường đấu tranh cho sự thật, một người mạnh mẽ chiến đấu với cả guồng máy đang trù dập gia đình chị và hơn hết là ý thức trưởng thành của chị về quyền – của – một- công dân, mà không phải ai cũng có được.

Hôm nay, cũng đánh dấu tròn 1 năm ngày Blogger Anhbasg – Luật gia Phan Thanh Hải, cũng là thành viên của CLB Nhà Báo Tự do, bị bắt giam, blogger Anhbasg bị bắt khẩn cấp ngày 18/10/2010 khi đang trên đường đón con đi học về, bị khám xét nhà, bị tịch thu máy móc, vật dụng, khi vợ anh đang mang thai tháng thứ 7. Gia đình anh cũng bị sách nhiễu đủ điều, công ty của anh phải tự giải thể. Trước đó, anh đã không được nhận bằng luật sư, đã bị bắt giữ nhiều lần. Anh cùng với anh Điếu Cày đã sát cánh bên nhau trong các hoạt động chống TQ, đã cùng nhau bênh vực những dân oan, những công nhân bị áp bức. Với khả năng và sự am tường về luật pháp, Anhbasg đã nhiều lần, cho nhiều người qua các bài viết, qua các hành động tư vấn pháp luật.

Đọc lại những entry cuối cùng mà luật gia Phan Thanh Hải đăng tải trên blog Anhbasg ta thấy cháy lên tinh thần của một blogger quả cảm, hết mình với các quyền tự do của một công dân:
“Blog là nơi mà bất cứ ai cũng có thể thực hành quyền được nói, quyền được mở miệng.

Blogger bị bắt, bị theo dõi, bị đàn áp, bị đe dọa ở khắp nơi và đến nay chúng ta cũng dần hiểu được kẻ khủng bố đe dọa chúng ta là ai. Chỉ có nhà nước mới có thể dùng Pháp luật để đảm bảo quyền được nói cho chúng ta, nhưng cũng chính các nhà nước độc tài đang là mối đe dọa trực diện lên quyền được nói của chúng ta.
Tuy thế thì quyền được nói, được tự do tư tưởng, chia sẻ và truyền bá tư tưởng là quyền tự nhiên không cần phải chứng minh và cũng không cần ai ban phát.
Blogger Việt nam đã và đang làm được nhiều điều cho đất nước, họ vẫn bàn bạc, thảo luận, họp hành và nghị sự về bất cứ vấn đề trọng đại nào của đất nước. Họ là nghị viện nhân dân đích thực bởi họ đang nói lên tiếng nói của người dân”. (Posted on 17/10/2010 by danlambaoblog)

Và ở một đoạn khác, Blogger Anhbasg trích đăng: “Phải nói là phong trào đấu tranh bằng blog ở Việt Nam là một trong hai phong trào đấu tranh được thế giới quan tâm nhất. Đây là nói riêng về vấn đề blog; Việt Nam là một, Iran là hai. Hai nơi mà vì chính quyền giới hạn thông tin cho nên người dân dùng internet, dùng dân báo, dùng blog để làm phương tiện chuyển tải thông tin đến cho nhau, cũng như cho thế giới bên ngoài biết. Cho nên không lạ gì khi mà Liên Hiệp Quốc muốn đưa ra một trường hợp điển hình về một blogger bị đàn áp thì người ta nghĩ ngay đến một blogger Việt Nam là anh Điếu Cày. Điều đó chứng tỏ rằng không những ở trong nước [VN] nghĩ rằng blog là một phương tiện đấu tranh lợi hại, mà cả thế giới cũng nhìn thấy điều đó và người ta thấy rõ ràng nhất là ở Iran và ở Việt Nam.” – Đó là phát biểu của Vũ Quý Hạo Nhiên khi được hỏi về sự phát triển của phong trào dân báo Việt Nam” (hết trích). Anhbasg là như thế đó. Và giờ đây, sau 1 năm tạm giam, anh vẫn còn tiếp tục bị nhà cầm quyền giam giữ để điều tra về lòng yêu nước của mình, hệt như nhà cầm quyền đã và đang làm với Blogger Điếu Cày.


bloggervn

Từ trái qua phải : Blogger Tạ Phong Tần,
Điếu Cày (Nguyễn Văn Hải) và Nguyễn Tiến Trung


Tương tự như với Blogger Điếu Cày và Anhbasg, Blogger Tạ Phong Tần, một luật gia khác cũng là thành viên của CLB Nhà báo Tự do đã bị bắt giam cách đây hơn 02 tháng, vào ngày 05/9/2011. Chị là một ngòi bút không khoan nhượng, với nhiều bài phân tích pháp luật sắc bén, là mối đe dọa về những hành xử trái pháp luật của nhà cầm quyền độc tài. Sau nhiều năm đấu tranh không mệt mỏi với hệ thống pháp luật, mà đại diện cho nó là những người của bộ máy công an. Chị đã phải trả giá bằng rất nhiều lần bị bắt tạm giam, bị cướp tài sản, bị ngăn cản thực thi quyền tự do tín ngưỡng. Những ngày này, chắc chắn đang là những ngày hết sức gian khổ của Blogger Tạ Phong Tần trong bốn bức tường của phòng điều tra tại trại tạm giam. Cả ba blogger trên đã được tổ chức quốc tế Human Right Wath tưởng thưởng bằng Giải thưởng Nhân quyền Hellman – Hammett.

Vinh danh các blogger Điếu Cày, Anhbasg, Tạ Phong Tần chúng ta không quên, những blogger khác cũng nhiều lần bị tạm giam, tạm giữ, nhiều lần bị sách nhiễu, thẩm vấn về các hoạt động cho một xã hội nhân quyền, dân chủ, tự do như các blogger Đông A Sài Gòn, Uyên Vũ, Trăng Đêm, Thiên Sầu, cũng từng là thành viên của CLB Nhà báo Tự do và những Blogger Mẹ Nấm, Người Buôn Gió, Bùi Chát, Lê Trần Luật, Nguyễn Hoàng Vi… gần đây là những blogger tham gia biểu tình chống TQ tại Hà Nội và Sài Gòn như Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện, Nguyên Ngọc, Bùi Minh Hằng, Nguyễn Tiến Nam, Nguyễn Chí Đức, Đặng Phương Bích, Nguyễn Hồ Nhật Thành, Diên An… Có thể thấy, danh sách những blogger bị nhà cầm quyền trấn áp, sách nhiễu chỉ vì kêu gọi các quyền dân sự, hoặc chỉ vì biểu thị lòng yêu nước ngày càng dài. Điều ấy chứng tỏ nhà cầm quyền Hà Nội vừa lúng túng, vừa hoang mang lo sợ khi thấy dấu hiệu vượt qua sợ hãi của tầng lớp công dân đang trưởng thành. Họ đã và đang làm xã hội chuyển mình theo hướng tích cực và nhà cầm quyền rõ ràng ở vào vị thế thụ động tiêu cực. Quy luật của một thế giới đang tiến triển vũ bão, sẽ biến những nhà cầm quyền độc tài thành những kẻ bị đào thải một cách mau chóng. Đối sách bằng vũ lực của các kẻ độc tài chỉ chứng tỏ sự thất bại từ trong căn nguyên và sức mạnh của công chúng, của bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát họ như đã nghiền nát biết bao nhiêu kẻ độc tài trong quá khứ.

Cộng đồng Blogger VN năm nay không thấy nhắc về “Ngày Blogger VN” nữa, nhưng có hề gì. Giới Blogger Việt Nam đang từng ngày, từng giờ trở thành một đối trọng lớn mạnh với các quyết sách của nhà cầm quyền. Blogger Việt Nam không thể quên các blogger tiên phong như Điếu Cày, Anhbasg, Tạ Phong Tần…

Lạc Việt

(danlambaovn.blogspot.com)