kyyeuVH6669

 

 

Kỷ yếu Lớp Việt Hán 66-69

 

Lời đầu

Lớp Việt Hán ĐHSP Sài Gòn ra trường năm 1969 cũng chẳng có gì đặc biệt, chắc không hơn, không kém gì các lớp đàn anh và đàn em.

Đó là nói khách quan vậy chứ riêng chúng tôi, chúng tôi ngầm tự hào là một nhúm thầy đồ khác người. Thì đây, chuyện nhỏ thôi nhưng xem ra chỉ có một: năm thứ nhứt còn ngỡ ngàng, năm thứ hai, kỷ yếu, năm thứ ba, kỷ yếu; ra trường, tất nhiên tạm ngưng kỷ yếu.

Tạm ngưng một đỗi… 40 năm, chỉ vì chúng ta cũng tanh bành tan tác theo vận nước điêu linh. Kẻ gửi thân trại “cải tạo” (vì dạy học cũng là tội lỗi!), người vượt thoát với giá đổi mạng hòng mưu sinh nơi xứ lạ, đứa  lủi thủi chốn quê, người quẩn quanh nơi phố thị, mấy lần đi trên đường cũ đã đổi tên, lặng lẽ ghé nhìn trường xưa  bị chiếm đóng, sao không khỏi ngậm ngùi tưởng nhớ bạn bè một thời lưu lạc tứ phương.

Trong phong ba của lịch sử điên khùng, ít ai nghĩ có ngày đoàn tụ. Vậy mà kỳ diệu thay, cũng còn thời chúng ta hỏi thăm được nhau, thậm chí nhắn trên báo như tìm trẻ lạc; nhận được thư nhau rồi gặp lại nhau mừng mừng tủi tủi. Năm 2011, Từ Mỹ, Út Lương Kim Loan gợi ý và được mọi người hoan hỉ đón nhận: làm kỷ yếu. Tập báo mỏng ra đời sau đó với bài vở phong phú, chân thành, cảm động, gợi nhớ một thời vui phơi phới tuổi thanh xuân. Nó chứng thực cho một tình bằng hữu bền lâu, chẳng những không tàn phai mà hứa hẹn ngày càng gần gũi sau gần nửa thế kỷ biền biệt xa bởi sông dâng núi đổ. Tưởng vậy cũng đã đủ, nay lại kỷ yếu nữa, chủ biên vẫn cô Út-Loan-Không-Mệt-Mỏi.

Hỡi các lão ông lão bà thân mến, mắt không còn tỏ tường, mới đọc vài trang chữ đã mỏi, viết lách thì ngại ý không mới lời không chỉnh, chúng ta lần này xem hình vậy. Hình của nhau qua một thời dâu bể, hình con cháu lớn lên, thành đạt trong lao tác vất vả của cha mẹ ông bà to như núi Thái Sơn.

Chúc an lành tất cả đại gia đình bạn bè lớp Việt-Hán kỳ lạ của chúng ta. Là chúc vậy thôi chứ chớ dại sống tới ngày có chắt chống gậy lom khom.

 

 _________________

 

KHI TIẾN HÀNH LÀM TỜ KỶ YẾU NÀY, CHÚNG TÔI ĐƯỢC TIN MUỘN THẦY TRẦN VĂN TẤN, NGUYÊN VIỆN TRƯỞNG VIỆN ĐẠI HỌC SÀI GON, NGUYÊN KHOA TRƯỞNG ĐẠI HỌC SƯ PHẠM SÀI GON, ĐÃ MỆNH CHUNG NGÀY 1  THÁNG  10  NĂM 2013, HƯỞNG THỌ 84 TUỔI.
 
VỚI LÒNG TRI ÂN VÀ TIẾC THƯƠNG VÔ HẠN, CHÚNG TÔI KÍNH CẨN CHIA BUỒN CÙNG TANG QUYẾN, CẦU ƯỚC LINH HỒN THẦY KÍNH YÊU AN NGHĨ BÌNH YÊN TRONG CÕI VĨNH HẰNG.
                        
                                                                         TOÀN THỂ CỰU SINH VIÊN LỚP VIỆT HÁN 66-69