Cao Nguyên là bút hiệu của Cao Ngọc Cường, cựu SV ĐHSP Sàigòn, ban Việt Hán, khóa 1972-1975/76. Cao Ngọc Cường hiện đang định cư tại Houston thuộc tiểu bang Texas – Hoa kỳ.

 

 

Những năm tháng không quên

Đôi cây Hoàng hậu sân trường

Kể từ ngày ấy có thường ra hoa

Còn ai bỏ lớp la cà

Rủ nhau xuống quán thăm bà đậu đen

Viễn Đông nước mía thân quen

Gia Long bò bía, nào nem nào chè

Đinh tiên Hoàng quán Cây Tre

Cà phê Hân nhớ lá me vỉa hè

Trưng Vương đàn bướm ra về

Văn Khoa ai đó rề rề theo sau

Con đường tình sử về đâu

Ngần ngơ nhìn cánh hoa sao quay tròn

Thời gian vỗ cánh hao mòn

Mộng về trường cũ có còn như xưa

Cao Nguyên


 

 

Có một thời để nhớ

 

Nhớ lại các công nương thuở ấy:

Kìa làn Thu Thủy, nét Đan Thanh,

Các chú lùn còn mơ Bạch Tuyết ?

Quỳnh kia một đóa Ngọc trên cành.

Sen lấp trong bùn còn nguyên nét,

Núi Rừng còn ủ mộng Ngày Xanh.

Lời Đường thi vẫn rền trong mộng,

Mơ ngày Tiệp báo khắp kinh thành.

Cả một trời lên màu Hồng Ngọc,

Lệ cũng rơi theo Ngọc viễn hành.

Ngóng mãi về Phương trời cố Lý,

Quê nhà xa khuất mấy ngàn xanh.

Nắng có lên tươi màu Ngọc Thúy,

Ai còn ngồi nhẫn đến tàn canh.

Thả hồn về những miền hư ảo,

Màu Mây viễn xứ tựa như tranh .

Mịt mù khói sóng rưng rưng lệ,

Sông Ba một thuở gió tung hoành.

Theo quân bôn tập về duyên hải ,

Mơ hồ rã rượi bóng Kim Oanh.

Tơi tả đoàn người đi mê mải,

Phong Ba dồn dập đến tan tành.

Sót một nhánh Tùng trong ký ức,

Xin kỷ niệm đời vẫn còn xanh.

Ai nhớ ai quên ai người cuối !?

Thôi thế thì thôi thế cũng đành.

Qua rồi cái tuổi tri thiên mệnh,

Gần nhi nhĩ thuận mắt ngó quanh.

Bằng hữu ngày xưa giờ đâu nhỉ?

Trời đất vô cùng sao vắng tanh.

Quỹ thời gian chẳng còn bao nả,

Mà bóng câu chừng qua rất nhanh.

Ngồi ôn lại một thời xanh tóc,

Đóa Lan thơm đó cũng mong manh.

Thuyền ai có về qua bến cũ,

Gửi chút hương xưa mộng chẳng thành.

Ai quên ai nhớ ngôi trường cũ,

Ghi lại nơi đây một khúc hành.


Gửi các bạn Việt Hán ĐHSPSG (72-75) Cao ngọc Cường July 4-2010

Để nhớ lại những bạn học cũ VH2-1972 thuở đó và chỉ nhớ các công nương mà thôi (theo thứ tự của bài thơ có nhắc nhớ tên của các nàng : Ngô T Thu Thủy- Cao T Đan Thanh- Hồ T Bạch Tuyết- Đặng T Ngọc Quỳnh - Phạm Thị Liên - Phạm Sơn Lâm - Trần T Nhật Thanh- Đào Thị Đường - Hoàng Thị (Đáo)Tiệp - Nguyễn T Hồng Ngọc - Đặng T Lệ Ngọc- Bùi T Phương Lý- Ngọc Thúy- Nguyễn Thị Vân- Nguyễn Thị Ba- Lê Thị Ba- Trần T Kim Oanh- Nguyễn thị Tùng- Lê T Phương Lan ( không biết có còn sót nàng nào không trong trí nhớ cùn này.. )