Thơ Cao Nguyên


Thơ gửi chính mình

và gửi các Bạn


Nhẹ bước dần qua tuổi đã buồn
Thế nên càng cố phải vui luôn
Khi bóng nắng nghiêng chiều sắp tắt
Thì đời như những tối tân hôn

Để lòng thảnh thơi đừng bận rộn
Phiên phiến phải chăng chớ miệt mài
Làm vừa sức thôi đừng cố quá
Kẻo mà quá cố lại nguy tai

Trần ai khoai củ cũng đã từng
Đến tuổi lão lai ấy cũng mừng
Quê người trót lỡ thân ly khách
Thôi đành nhận đại đất tạm dung

Làm một chốn quê mà nương náu
Chờ một ngày theo gót ông bà
Phước thay cũng đã qua hàng sáu
Cảm tạ ơn đời đã cho ta

Lấy vợ có con rồi có cháu
Làm chồng làm bố lại làm ông
Nam nhi sự nghiệp ư hồ thỉ
Được mà như vậy có thành công

Thôi chẳng hơi đâu ngồi đếm tuổi
Thiên địa hàm ca quá mênh mông
Mặc thời gian đi đừng gấp ruổi
Đời thường nếu có vẫn hơn không

Mỗi ngày chịu khó chừng non tiếng
Đi bộ vài vòng ngắm công viên
Tối ráng ngồi tập thiền tĩnh tọa
Để lòng lắng xuống đặng bình yên

Nhớ câu " thần khấu hại xác phàm"
Miếng ăn miếng uống cũng đừng ham
Bình minh nhấm nháp trà đôi chén
Đêm về làm một chút rượu vang

Bằng hữu dăm ba bàn thế sự
Chuyện nhà chuyện nước chuyện thế gian
Đi mây về gió dăm trang web
Nhân tình thiên hạ sự lan man

Mỗi niệm cũng như là mỗi động
Như trường lưu thuỷ thuận Thiên ân
Được vậy thì cứ vui làm vậy
Bốn mùa là mãi một mùa Xuân

Cao Nguyên

 

Đăng ngày 15 tháng 08.2015