CUỐI THU MƯA NÁT…

 

Hoàng Hài Thủy
 
berlin1
Lảo đảo năm canh lệ mấy hàng
Ngậm ngùi cố sự, bóng lưu quang.
Cuối thu mưa nát lòng dâu biển
Ngày muộn chuông đau chuyện đá vàng..
THÂM TÂM.
 
Ghen tị thì không, ngậm ngùi thì có.
Tháng Mười cuối Thu, ngậm ngùi chuyện cũ, nên có bài này.
 
Ông Hát Ô hỏi:
“Ai nói: ai giải phóng ai?”
CTHĐ:
“Lý Thụy Ý.”
reagan
Goóc-ba-chốp sửa giờ đồng hồ theo Tổng Thống Reagan: Liên Xô sụp đổ.
 
Những ngày u ám năm 1984. Trong cái gọi là Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu, Trung Tâm Thẩm Vấn của bọn Công An Thành Hồ, anh Doãn Quốc Sĩ, anh Hiếu Chân Nguyễn Hoạt bị giam ở Khu C2, Trần Ngọc Tự Khu B, Duy Trác, Dương Hùng Cường và H2T ở Khu C1, Lý Thụy Ý, Nguyễn Thị Nhạn ở Khu B.
Tháng 5, 1985, nhóm văn nghệ sĩ trên đây lên xe tù sang Nhà Tù Chí Hòa. Trên xe, sau 12 tháng mới lại gặp nhau, mới được trò chuyện với nhau thoải mái, anh em tôi cười nói râm ran. Tôi có cảm nghĩ như trên chuyến xe tù ấy anh em tôi đi ăn cưới chứ không phải là những người tù từ Trung Tâm Thẩm Vấn của bọn Công An Cộng đi sang Nhà Tù dễ sợ nhất Đông Dương.
Xe tù chạy qua trước rạp Xi-nê Casino Dakao, quẹo vào đường Hiền Vương. Tôi nhìn xuống con đường có căn nhà tôi đã sống trong năm năm thời tôi hai mươi tuổi. Trong năm năm ấy không biết bao nhiêu lần tôi qua lại trên đoạn đường này.
Tim tôi nặng trĩu khi tôi nghe Lý Thụy Ý kể:
“Phòng giam em nhìn ra con đường các anh đi sang phòng thẩm vấn. Có mấy con nhỏ dặn em: “Hôm nào chị thấy ông Hoàng Hải Thủy đi làm việc, chị cho tụi em biết, tụi em chờ nhìn ông ấy lúc ông ấy về.” Hôm đó em thấy anh đi qua, em bảo chúng nó. Chờ lúc anh về nhìn thấy anh xong, chúng nó nói:
“Chị đừng cho chúng em thấy ông ấy thì hơn. Trông ông ấy chúng em buồn quá..”
Tôi biết tại sao mấy cô tù trẻ buồn khi mấy cô nhìn thấy tôi. Tôi tóc bạc, râu ria, xương sẩu, đen, gầy, dáng đi gù gù không giống ai. Năm ấy, những năm 1976, 1977, sống ngoài nhà tù thân xác tôi đã thê thảm, cô em văn nghệ của tôi là cô Thục Viên nói:
“Anh thay đổi quá. Có hôm em gặp anh trên phố, em muốn gọi anh mà ngại không biết có phải là anh không.”
Cô thấy người ngợm tôi thảm não quá, con người tôi thay đổi khác hẳn tôi trước Ngày 30 Tháng Tư 1975. Sống ở ngoài tôi đã thế, sống trong tù thân xác tôi còn thảm đến chừng nào.
Lời Lý Thụy Ý kể trên xe tù làm tôi ỉu sìu sìu suốt từ lúc nghe chuyện cô đến lúc tôi từ trên xe ôm bọc quần áo, mùng mền xuống sân Nhà Tù Chí Hòa.
Lý Thụy Ý bị bắt vì bài thơ cô làm trong có hai câu:
Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh?”
Và:
“Tôi kiêu hãnh vì tôi là Ngụy.”
Nằm ở Số 4 Phan Đăng Lưu một năm, nằm ở Nhà Tù Chí Hòa ba năm, ra tòa, Lý Thụy Ý bị phang án tù khổ sai 5 năm. Người thiếu phụ thi sĩ bị tù khổ sai 5 năm chỉ vì 2 câu Thơ!
 
berlin2
 
Cuối thu mưa nát lòng dâu biển.
Đêm qua tôi tìm trên Internet bài Thơ trong có hai câu làm Lý Thụy Ý bị tù 5 năm, tôi tìm không thấy.
Tôi tìm được mấy bài Thơ Tình của cô:
Thật Tình
Thật tình em rất yêu anh
Thủy chung qua mấy khúc quanh cuộc đời
Thật tình nghe tiếng mưa rơi
Nhớ sao là nhớ những lời tình ru
Thật tình cuộc sống phù du
Mà sao vẫn nói thiên thu đợi chờ ?
Thật tình như một bài thơ
Bên chồng con vẫn bơ vơ nhớ Người
Thật tình – vâng thật tình thôi
Từ yêu khép nửa nụ cười vì anh
Thật tình giọt nắng mong manh
Vô tình làm cả bức tranh loang màu
Thật tình – chẳng thật tình đâu
Thật tình…bởi miệng quen câu …thật tình .
EVE
Em choàng quanh anh vòng tay
Nụ hôn nghiêng ngửa cổ đầy đam mê
Đêm nay lạnh quá – đừng về
Em xin làm chất caféquên buồn
Nửa đời – tóc gỡ chưa suôn
Bởi hay dan díu … không thương cũng ừ !
Chưa chung thủy – đã tạ từ
Chúa chưa kịp dạy … con hư mất rồi
Lần nầy … lần này nữa thôi
Chúa cho trái cấm con mời ‘ người ta
Chúa sinh con làm “Đàn bà.”
Khoảng năm 1980 Lý Thụy Ý viết tiểu thuyết Ngọc Lai. Cô gửi bản thảo Ngọc Lai sang Hoa Kỳ cho ông Hồ Anh, báo Văn Nghệ Tiền Phong. Hồ Anh xuất bản Ngọc Lai. Năm 1995 tôi xin ông cho tôi một quyển Ngọc Lai, ông nói sách đã bán hết.
Lý Thụy Ý sống bình yên ở Sài Gòn.
 
Duy Trác, sĩ quan, tù khổ sai ở miền Bắc. Khi cùng các bạn tù làm khổ sai ven đường vào trại tù, gặp mấy bà vợ tù đi thăm chồng, hỏi:
“Sài Gòn có gì vui không, mấy chị?”
Một bà trả lời:
“Sài Gòn chỉ vui khi các anh về.”
Cảm khái Duy Trác làm bản nhạc với lời ca:
Sài Gòn Chỉ Vui Khi Các Anh Về
Bảo Chương
Tôi đã gặp em bỡ ngỡ tình cờ
Đôi mắt ngây thơ đến từ thành phố
Ngục tù tối tăm nói với cuộc đời
Sài Gòn có vui ? Sài Gòn có vui ?
Em ngước nhìn tôi cúi đầu nói nhỏ
Còn gì nữa đâu thành phố mộng mơ.
Thành phố đớn đau vẫn còn nhắn nhủ:
“Sài Gòn chỉ vui khi các anh về!”
Tôi sẽ về đòi lại quê hương đã mất
Tôi sẽ về cùng em lau khô hàng nước mắt
Tôi sẽ mời em dạo chơi phố xá tươi vui
Những con đường tình, trường xưa công viên tràn nắng mới
Tôi sẽ về quỳ bên thánh giá bao dung
Tôi sẽ nguyện cầu cho tình yêu và cuộc sống
Đem tiếng khóc cười dâng đời khúc hát say mê
Cám ơn Sài Gòn tôi sẽ trở về
Sài Gòn mến yêu ! Người tình dấu yêu ! Tôi sẽ trở về !
Bị bắt, ra tòa. Duy Trác bị phang án tù 4 năm.
Trần Ngọc Tự, sĩ quan Tâm Lý Chiến, đi tù miền Bắc về Sài Gòn, đem máy ảnh đi chụp một lô ảnh người Sài Gòn trên vỉa hè Sài Gòn. Tập ảnh có ảnh mấy cô Sài Gòn ngồi bán những bàn ủi, nồi cơm điện trên vỉa hè. Anh để tên tập ảnh này là “Nhìn Em đi anh..” Tập ảnh gửi sang Paris. Trần Ngọc Tự bị án tù 4 năm.
Dương Hùng Cường, bút danh Dê Húc Càn, sĩ quan, tù về, viết bài “Nếu anh Trương Chi đẹp trai.” Bài viết gửi sang Paris. Cường bị bắt Tháng 4, 1984. Bị giam đến cuối năm 1987, Cường chết trong sà-lim Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu.
Anh Hiếu Chân Nguyễn Hoạt chết trong Phòng 11, Khu ED, Nhà Tù Chí Hòa.
Doãn Quốc Sĩ, tù về, viết bài “Bố về, Đi..” bị án 9 năm tù khổ sai.
 
Tôi kể chuyện xưa – những chuyện tù đầy của những văn nghệ sĩ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa – để nói lên nỗi ngậm ngùi của tôi. Anh em tôi khổ quá, anh em tôi chết không một tiếng vang. Dương Hùng Cường là người văn nghệ sĩ VN thứ V thứ thứ nhất bị Cộng Sản giam đến chết trong sà-lim vì một bài viết gửi ra nước ngoài. Anh Doãn Quốc Sĩ bị tù khổ sai 9 năm vì hai bài viết “Bố về, Đi.”
Không một tổ chức văn nghệ sĩ người Việt nào trên thế giới vinh danh Người Viết Dương Hùng Cường. Nhớ nhắc đến Dương Hùng Cường cũng không, nói gì đến chuyện Vinh danh Người Viết Dương Hùng Cường.
Tôi viết bài này cũng để nói lên chuyện: Khi bức màn sắt hạ xuống nước Nga năm 1920, phải 30 năm sau – năm 1960 – mới có một, hai văn phẩm diễn tả đời sống khổ cực của nhân dân Nga trong ách Búa Liềm thoát vòng kiềm tỏa sang được Âu Mỹ; khi bức màn tre Tầu Cộng dựng lên vây kín nước Tầu, 20 năm sau mới có vài ba nhân vật Tầu thoát thân sang được Pháp, Mỹ, viết ở Pháp, Mỹ những bài tố cáo tội ác của bọn Cộng Tầu. Ở Sài Gòn, thủ đô Quốc giaVNCH bị diệt, chỉ 10 tháng sau ngày bọn Việt Cộng đưa cờ máu vào thành phố, một số văn nghệ sĩ đã viết và gửi tác phẩm ra nước ngoài. Bọn Cộng Sản thù nhất là những người dân sống trong vòng kìm kẹp của chúng viết bài tố cáo tội ác của chúng gửi sang những nước Âu Mỹ. Những văn nghệ sĩ gửi tác phẩm ra nước ngoài biết như thế nhưng họ vẫn viết, vẫn gửi.
Anh em tôi đã viết tố cáo tội ác của bọn Việt Cộng từ những năm 1980.
 
* * *
Thơ trích trong Tập “Tắm Mát Ngọn Sông Đào.”
Thơ Văn Nhạc sáng tác từ Quốc Nội. Nhà Lá Bối xuất bản ở Paris năm 1981.
Thơ Thích Cao Đăng, bút danh của Thượng Tọa Thích Quảng Độ.
Nói chuyện với Tử Thần.
Xà-lim trông hệt cái nhà mồ
Mỗi lần mở cửa tôi ra vô
Thấy như chôn rồi mà vẫn sống
Tử Thần tôi sợ cái cóc khô.
Tử Thần nghe vậy liền sửng cồ
Nửa đêm đập cửa, tôi mời “dô”
Sẵn có thuốc lào phèo mấy khói
Tử Thần khoái trá cười hô hô.
Trong khi vui vẻ tôi trò chuyện
Tử Thần đắc ý nói huyên thiên:
“Trần gian địa ngục ham chi nữa,
Thôi, hãy bay mau về cõi tiên.”
- Tớ xem tướng cậu cũng hiền hiền
Mà sao thiên hạ sợ như điên
Mỗi lần thấy cậu lò dò tới
Chúng nó hè nhau bỏ tổ tiên.
- Ấy cũng bởi vì chúng nó điên
Chứ anh coi ta tướng rất hiền
Đứa nào “hết số “ta mới mới rớ
Bảo chúng làm ăn đừng lo phiền.
- Tớ đây tuy có chút lo phiền
Nhưng mà cũng chẳng ham cõi tiên
Trần gian địa ngục tớ cứ ở
Mê loạn cuồng say với lũ điên.
- Trần gian ta thấy bết hơn tiên
Thân bị gông cùm, tâm chẳng yên
Sống trong hồi hộp, trong lo sợ
Dẫu là thánh hiền cũng phát điên.
- Trần gian tớ thấy “béo “hơn tiên
Ấy cũng bởi chúng có giấy tiền
Kim cổ ngàn đời người vẫn thế
Có tiền đầy túi nó mua tiên.
Mọi người còn đắm mộng triền miên
Hạ tuần trăng đã rọi vào hiên
Tử Thần trang trọng nói từ biệt
Phóng ngựa ma trơi về hoàng tuyền.
Còn một mình tôi vào cõi Thiền
Lâng lâng tự tại cảnh vô biên
Bồ đề phiền não đều không tịch
Niết bàn sinh tử vẫn an nhiên.
CTHĐ: Thượng Tọa Thích Quảng Độ nằm tù ở Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu những năm 1977, 1978. Hai năm ấy tôi cũng nằm phơi rốn trong xà-lim Nhà Tù này. Một chiều ra “làm việc “– chịu thẩm vấn – trên đường trở về xà-lim tôi thấy một ông bận bộ đồ nâu ngồi trên cái ghế gỗ bên đường. Đi qua mặt ông vài bước tôi mới nhận ra người tù đó là Thượng Tọa Thích Quảng Độ. Ông nằm xà-lim khu C 2. Buổi chiều quản đốc Nhà Tù cho ông Sư Tù ra ngồi ngoài trời một lúc. Kể như ông được Cai Tù đặc biệt ưu đãi. Chiều chiều quản đốc Nhà Tù mở cửa xà-lim cho người tù ra ngồi mát ngoài trời là do lệnh cấp trên của Y.
Ông Tù Quảng Độ làm những bài thơ được trích ở đây trong một xà-lim Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu.
Thơ Thích Cao Đăng.
Chưởi Muỗi
Bé mẹ mày sao cứ vo ve
Làm ông mất ngủ, mắt cay nhè
Máu ông dù có là nước lã
Vòi mày hút mãi cũng phải se
Ông như con thỏ nằm dưới búa
Mày còn giáng mãi cú trên đe
Nếu mày tiếp tục châm ông nữa
Thì ông đập chết ngẩn tò te.
Trích “Tắm Mát Sông Đào.“Thơ Trần Kha, bút hiệu của Thanh Tâm Tuyền.
Long Giao
Tinh mơ xe đến Long Giao
Đón người đám cỏ tranh cao ven đường
Trông lên đồi núi mờ sương
Mây bay tất tưởi, mưa rong tần ngần
Tiêu điều ngơ ngác trại quân
Đất lầy bùn đỏ quánh chân ghê người
Ngổn ngang chiến cụ bỏ rơi
Xanh um bờ bụi, tả tơi lũy đồn
Nhà hoang vách trống gió luồn
Vắng tanh nỗi nhờ, dập dồn bóng vang
Ngả lưng trên đất mơ màng
Hé trời trôi giạt, ngỡ ngàng tấm thân
Bài Hát Tự Do
Cho Một Người Tù Chết
Trưa nay mệt chết giấc trên đồi
Vẳng quanh tiếng cuốc bổ liên hồi
Đào huyện chôn ta? Ơi chúng bạn
Cứ để yên người tù xác phơi.
Nhìn xem gương mặt hắn thanh thản
Lộng nắng như say chợp ngủ vùi
Người mong giam hãm để bêu riếu
Hắn dầm thân chấp nhận cuộc chơi.
Bởi tinh chung thủy đã kết buộc
Hắn tự chôn theo gió đầy trời.
Chiều cuối năm qua xóm nghèo
Mưa bay lất phất gió căm căm
Đường lầy trơn, nhà cửa tối tăm
Trốn đâu lũ trẻ mặt nhem nhuốc
Co ro đứng xem tù qua thôn
Vác bó cuốc nặng, bước loạng quạng
Về trong xây xẩm buổi tàn đông
Lạnh lẽo nhà ai không đèn lửa
Ảm đạm lòng ta chiều cuối năm.
* * *
Năm 1981 tôi đọc trên tờ nhật báo Sài Gòn Giải Phóng bản tin về Tổng Thống Ronald Reagan. Bọn Cộng viết về ông:
“Hoa Kỳ hết người tài nên nay phải bầu một anh kép xi-nê chuyên đóng phim cao bồi lên làm Tổng Thống.”
Rồi qua hai đài phát thanh VOA, BBC tôi nghe tin TT Reagan đứng trước bức tường do bọn Cộng xây lên ở Berlin, bức tường để ngăn những người dân Đông Đức trốn sang Tây Đức, ông nói như ra lệnh:
“Mr Gorbachev… Tear down that wall!”
Ông Goóc-ba-chốp.. Phá sập bức tường kia đi.
Và thế là Bức Tường Ô Nhục Berlin, xây lên năm 1961, bị dân Đức phá đổ, nước Đức bị chia đôi từ năm 1945, đến đó thống nhất.
Tên Hôn-nach-cơ, Chủ Tịt Cộng Đức, cúp đuôi chạy trốn ra nước ngoài.
Nước Mỹ có bức tường ở biên giới Mỹ-Mễ-tây-cơ, bức tường này để ngăn người Mễ lén vào Mỹ. Hai bức tường giống nhau và khác nhau. Cảm khái tôi làm thơ:
Cộng Sản xây tường ngăn người dza.
Tư Bổn xây tường ngăn người dzô.
Người dza, người dzô đều đói khổ,
Phải liều mạng sống để dza dzô.
Tôi mến ông Tổng thống Kennedy. Tôi phục ông Tổng Thống Reagan.
Tổng Thống Reagan là ông Tổng Thống duy nhất trên thế giới từng là diễn viên điện ảnh, nôm na là Kép Xi-nê. Ông Kép Xi-nê Ronald Reagan khi thành Tổng Thống Hoa Kỳ là một Tổng Thống xuất sắc, thành công.
Dường như trên thế giới – từ ngàn năm xưa đến năm nay, 2014 – chỉ có ba Bức Tường đáng gọi là Tường:
1 - Vạn Lý Trường Thành Tầu.
2 - Berlin.
3 - Bức Tường Mỹ-Mễ.
Trên Internet có nhiều ảnh Bức Tường Ô Nhục Berlin, tấm ảnh Bức Tường tôi đăng trong bài này là bức tường làm tôi sợ nhất.
Sau khi chiếm Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, bọn Cộng Nga chiếm chính quyền nước Aghanistan. Trong tuyệt vọng. tôi nghĩ:
“Như vầy là chít dzồi. Nó sẽ nhuộm đỏ toàn thế giới. Đế Quốc Đỏ của nó sẽ thống trị thế giới trong vài trăm năm. Nó như hòn đá đang bay lên...Còn lâu nó mới rơi xuống.”
Tôi tưởng thế nhưng “hòn đá Cộng sản” rơi xuống ngay sau khi bọn Nga Cộng chiếm Afghanistan. Trong đời tôi, tôi thấy Chủ nghĩa Cộng sản – Lời Lê Duẩn: “Chủ nghĩa Mác-Lê-nin bách chiến bách thắng muôn năm.” – bị vứt vào sọt rác!
 
Cuối thu mưa nát lòng dâu biển...
Lòng dâu biển có thể nát, nhưng lòng thù hận cộng sản của tôi không bao giờ nát, niềm thương nhớ những người bạn văn nghệ của tôi bị bọn cộng sản hành hạ, giam tù, làm chết trong tù trong tôi không bao giờ phai nhạt.
Tôi kiêu hãnh vì các văn nghệ sĩ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đã tố cáo tội ác của bọn Bắc Cộng từ năm 1980.
 
Hoàng Hải Thủy
november 21, 2014

https://hoanghaithuy.wordpress.com

 _________________

Chim hót trong lồng

Muốn phán đoán cộng sản cần phân biệt giữa hiện tượng và bản chất, tiêu biểu qua câu nói nôm na của cựu TT Nguyễn Văn Thiệu: "Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm".

Câu chuyện "con bò cạp và con nhái" có tính cách ngụ ngôn dưới đây chuyển tải đúng ý ấy:

Anh bò cạp muốn qua bờ bên kia một con rạch, nhưng không biết lội, may quá có chú nhái đang lặn hụp ven bờ bèn lên tiếng nhờ, chú nhái trả lời:
- Thôi đi anh ơi! Tôi đèo anh trên lưng, ra giữa giòng, anh chích cho tôi chết sao?
- Mày vô lý quá, mày chết thì tao sống được sao? Anh bò cạp vặn lại.
Nghe hữu lý quá, chú nhái cho anh bò cạp leo lên lưng, nhưng ra giữa giòng, anh bò cạp vẫn chích chú nhái như thường, tức quá, trước khi chết nhái vẫn cố hỏi:
- Tại sao anh làm kỳ cục vậy?
- Đó là bản chất của tao, tao không cưỡng lại nỗi. Anh bò cạp đáp.

Cộng sản cũng y hệt như con bò cạp vậy, do thấu rõ tim đen của cộng sản nên ông Boris Yeltsin (1) mới thốt lên:
"Cộng sản không thể nào sửa chữa, mà cần phải đào thải." (Communists are incurable, they must be eradicated.)

Thật vậy, lịch sử đảng cộng sản là một chuổi lừa bịp, từ:
- các chính phủ liên hiệp buổi sơ khai, kết cuộc các đảng phái hay nhân sĩ độc lập lần lượt bị gạt ra ngoài một cách không thương tiếc,
- cải cách ruộc đất kết cuộc nông dân trắng tay, ngậm đắng nuốt cay với quyền sở hữu toàn dân,
- mặt trận giải phóng miền nam hay thành phần thứ ba được sử dụng như con rối, kết cuộc ngồi chơi xơi nước hoặc ban cho những chức vụ hàm hữu danh vô thực hay miễn làm tù cải tạo.

Trong các cuộc chiến tranh, để thúc đẩy bao thế hệ thanh niên vào chỗ chết, gây cảnh nồi da xáo thịt, cộng sản sáng tạo ra biết bao anh hùng như Lê Văn Tám (sản phẩm hoàn toàn tưởng tượng của Trần Huy Liệu) tẩm xăng đốt cháy kho xăng địch ở Thị nghè năm 1945, tạo ra những huyền thoại phi lý một cách ngu xuẩn như Tô Vĩnh Diện (1924 - 1953) đã anh dũng hy sinh khi lấy thân mình chèn pháo trên đường kéo pháo vào trận địa Điện Biên Phủ, Bế Văn Đàn (1931 - 1954) xung phong lấy vai làm giá súng cho đồng đội tiêu diệt quân thù, Phan Đình Giót (1922 - 1954) lấy thân mình lấp lỗ châu mai cho đồng đội tiến lên tiêu diệt hỏa lực địch, thậm chí khai tử liệt sĩ Nguyễn Văn Bé (1966) ôm mìn cảm tử giết mấy chục lính Mỹ -Ngụy, thật sự y bị bắt và còn sống sau 1975.

Đau đớn nhứt là nhiều vị tướng tá đã từng vào sanh ra tử trong công cuộc bảo vệ tổ quốc, chống Bắc xâm bị ngăn cấm đến đài tử sĩ để truy niệm đồng đội, các bia ghi chiến tích hay hài tội dã man của quân xâm lược thì bị hủy hoại, bỏ hoang trong khi nghĩa trang liệt sĩ Tàu ô lại được trùng tu cẩn thận.

Chứng kiến sự nhu nhược của tập đoàn lãnh đạo đối với họa phương Bắc, một số tướng tá lên tiếng: "Nhà nước phải báo cáo rõ ràng với Nhân dân về thực trạng quan hệ Việt - Trung và về những ký kết liên quan đến lãnh thổ trên biên giới, biển đảo và các hợp đồng kinh tế ảnh hưởng lớn đến an ninh và chủ quyền của Quốc gia." (Kiến nghị ngày 2/9/2014 của một số cựu sĩ quan Lực lượng vũ trang nhân dân gửi Lãnh đạo Nhà nước và Chính phủ CHXHCN Việt Nam)

Hẳn họ biết là tiếng nói của mình chẳng khác nào nước đổ đầu vịt, vì chính họ đã góp phần xương máu để xây dựng nên chế độ đó, một chế độ chuyên bịt miệng dân từ trước đến nay.

Thật vậy đây không là chuyện mới xảy ra, gọi là cách mạng bài phong đả thực, chống Mỹ Ngụy để xây dựng một xã hội mới tốt đẹp hơn, thực tế cho thấy chế độ cộng sản hiện nay thua xa các chế độ trước, hãy nghe chính những người cộng sản nhận xét:

- so với thời thực dân: "trong chế độ xã hội thuộc địa cũ trước đây của xứ Nam kỳ (Cochinchine) người cộng sản đã dựa vào luật tự do báo chí của chánh phủ (Đế quốc Pháp) mà ra báo l'Avant-garde (Tiền Phong) do đồng chí Nguyễn Văn Nguyễn phụ trách, báo Le Peuple và báo Dân Chúng năm 1938 do đồng chí Nguyễn Văn Trấn phụ trách mà không xin phép, chỉ có tờ khai đơn giản (simple déclaration) thôi. Còn ngày nay, trong chế độ xã hội chủ nghĩa -chế độ tự do -mà những người kháng chiến cũ lại không được quyền ra báo, mặc dù Hiến pháp đã qui định các quyền tự do của công dân trong đó có quyền tự do báo chí. Thật là kỳ quặc!" (Nguyễn Văn Trấn -Viết cho Mẹ và Quốc hội)

- so với chế độ Mỹ -Ngụy, Đào Hiếu kể: "Tôi biết nói sao về một tờ báo thuộc vào loại lớn nhất nhì trong nước (Tuổi trẻ), khi mà có những nhà lãnh đạo khen là trung thực, có những nhà văn cây đa cây đề cỡ như NN ca ngợi là "đứng về phía nhân dân"? Nhà văn ấy không hề biết rằng trước năm 1975 ở Sài Gòn có 36 tờ nhật báo nhưng chỉ có duy nhất một tờ báo của nhà nước. Đó là tờ Tiền Tuyến. Tờ báo đó không ai đọc và chỉ phát không cho lính. Ngày nay chúng ta chỉ toàn báo nhà nước, sao nhà văn lại nói lời ngây ngô đến vậy?"   (Đào Hiếu là cán bộ đặc công nằm vùng ở Sài gòn trước 1975 - tác phẩm: "Lạc đường").

hay thuật lại lời họa sĩ Ớt (tức Huỳnh Bá Thành, tên thật là Huỳnh Thanh Tâm, bí danh là Ba Trung, Tổng biên tập báo Công an TPHCM): "Thời chế độ cũ, báo chí Sài Gòn phần lớn là đối lập. chính bản thân tôi thường vẽ tranh châm biếm ông Thiệu và gọi ông ta là Sáu Thẹo mà họ cứ cười. Bây giờ tất cả các báo đều của Đảng. Nhà báo chúng tôi ai cũng theo Đảng, nịnh Đảng muốn chết vậy mà hở một chút là phê bình kiểm điểm. Các anh thật quá đáng!" .

Một số người ở miền Nam lợi dụng không khí tự do, thành phần nằm vùng này hung hăng xách động tranh đấu đòi hỏi đủ thứ tự do, xuống đường chống Mỹ cứu nước (như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Công Giàu, Nguyễn Đắc Xuân, ...), nay thì bao nhiêu thứ tự do đã mất, trước sự xâm lăng trắng trợn của Tàu thì họ nhủn như con chi chi, thảng hoặc tham gia ký vào thư ngỏ hay kiến nghị chống đối chiếu lệ: "..., ĐCSVN tự giác và chủ động thay đổi Cương lĩnh, từ bỏ đường lối sai lầm về xây dựng chủ nghĩa xã hội, chuyển hẳn sang đường lối dân tộc và dân chủ... " (Thư ngỏ ngày 28/07/2014 gửi BCH Trung ương và toàn thể đảng viên Đảng CSVN của 61 đảng viên)

Trong một cuộc phỏng vấn, Nguyễn Đắc Xuân cho rằng đảng Cộng Sản Việt Nam không thể tiếp tục nhân danh chủ nghĩa xã hội để nắm độc quyền nữa, vì làm như thế là «bất chính».

Họ theo đảng vì chủ nghĩa xã hội, giờ cho nó sai lầm, bất chính mà vẫn cố bám đảng thì có khác nào tự phỉ nhổ vào mặt mình không?
Nghĩ lại họ còn quá hèn so với bao người dám từ bỏ đảng như:
- Ông Lê Hiếu Đằng (4/12/2013): "ĐCSVN bây giờ không còn như trước (đấu tranh giải phóng dân tộc) mà đang suy thoái biến chất, thực chất chỉ là đảng của những tập đoàn lợi ích, trở thành lực cản cho sự phát triển đất nước, dân tộc, đi ngược lại lợi ích dân tộc, nhân dân."
- Bác sĩ Nguyễn Đắc Diên (6/12/2013): «tất cả những gì mà Đảng Cộng sản đã thể hiện từ ngày Bắc Nam thống nhất khiến tôi đi từ thất vọng này đến thất vọng khác ».
- Tiến sĩ Phạm Chí Dũng (5/12/2013): "Đảng Cộng sản không còn đại diện và phục vụ cho quyền lợi của đại đa số nhân dân."
- Nhà báo Tống Văn Công (25-2-2014): " ..xấu hổ vì sự thoái hóa, tham nhũng của một bộ phận không nhỏ những người trong guồng máy lãnh đạo, khiến Đảng cầm quyền phạm nhiều sai lầm, làm mất hết niềm tin của nhân dân, làm khoảng cách tụt hậu của đất nước càng ngày càng xa so với các nước khu vực....Bất kể bọn bành trướng hung hăng ra rả khẳng định toàn bộ Hoàng Sa, Trường Sa, cả "lưỡi bò" Biển Đông là của Trung Quốc, lời họ đáp lại chủ yếu vẫn là kiên trì "16 chữ vàng" và "4 tốt", vì đây là "đồng chí cùng chung ý thức hệ", cùng chống lại các thế lực thù địch phương Tây." ...

Tập đoàn lãnh đạo đất nước hiện nay có nghĩ gì đến quyền lợi của dân tộc và đất nước đâu, họ đang sống phè phởn trên xương máu của đồng bào, nói là đảng của công nông nhưng giới này đang bị bóc lột cùng cực, thực chất là một đảng cướp mafia như nhận xét của một đảng viên: "Thời nay nào có khác gì. Bọn trộm cướp chuyên nghiệp, trộm cướp có hệ thống, lại chính là bọn kêu gọi tình người, tình đồng chí. Tù nhân đầy trong các nhà giam, hàng triệu con gái nông thôn lên thành phố làm gái điếm, trẻ bụi đời, dân nghiện ngập, thanh niên thất nghiệp đầy dẫy trong các xóm lao động tối tăm, những dân tộc thiểu số sống lầm than như súc vật… thì không ai lo, lại hô hào bảo vệ bản sắc dân tộc, bảo vệ truyền thống, bảo vệ cái khăn đóng áo dài, cái nón quai thao… có phải là lừa bịp không?". (Đào Hiếu trong cuốn "Lạc đường")

Còn việc chống ngoại xâm ư?
Cứ nhìn những gì họ làm thì hẳn biết:

- Những cuộc xuống đường chống Tàu xâm lược đều bị ngăn cấm và đàn áp thẳng tay, những cá nhân lên tiếng chống đối quân xâm lược thì bị xách nhiểu, tù đày.

- Đất nước còn đang bị Tàu xâm chiếm mà sao cứ luôn bô bô là "Láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt"?

- Muốn "thoát Trung" sao vẫn dành cho họ ưu tiên khai thác đất đai rừng biển, chiếm cứ các trọng điểm chiến lược, di trú tự do, thành lập những khu gần như tự trị, ...; như vậy có khác nào dưỡng hổ di họa.

- Bao nhiêu tin đồn về thỏa hiệp bán nước ở Hội nghị bí mật Thành đô 1999, thật hư thế nào, sao vẫn im hơi lặng tiếng, không phủ nhận?

- Cho là «Việt Nam có đầy đủ căn cứ pháp lý và chứng cứ lịch sử khẳng định chủ quyền của mình đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa», sao không kiện ra tòa án quốc tế như Phi luật tân?

- Trong khi ngoại trưởng sang Mỹ (2/10/14) thương lượng giải tỏa cấm vận vũ khí thì bộ trưởng quốc phòng qua Tàu (17/10/17) thảo luận "tăng cường đoàn kết giữa hai quân đội, ..." (2), cùng một phường đồng cốt như thế, liệu mấy ai tin?.

- Ngư dân bị bách hại ngay trong vùng lãnh hải của mình, chẳng có lực lượng nào tiếp cứu thì trang bị vũ khí tối tân để làm gì? Nói là ngư dân Tàu đánh cá bất hợp pháp trong vùng biển của mình sao không thấy ai bị bắt giữ và xét xử như ở Phi luật tân?

Bản chất của cộng sản từ xưa đến nay là lừa phỉnh, vậy mà trước một động tỉnh nhỏ nhoi nào cũng có người tin, giáo sư Tương Lai ở Sài gòn khi nghe thông điệp đầu năm của Nguyễn Tấn Dũng thì cho đấy là báo hiệu của "Ngọn gió lành đầu năm mang lại hy vọng cho dân chủ ở Việt Nam", họ chẳng rút ra một bài học kinh nghiệm nào từ sự sụp đổ của khối cộng sản? Chính trùm cộng sản Liên Xô Mikhail Gorbachev tự thú: "Tôi đã bỏ một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Ngày hôm nay tôi phải đau buồn mà nói rằng: Đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá." (I have devoted half of my life for communism. Today, I am sad to say that: The communist Party only spreads propaganda and decieves.)

Tóm lại, trong thời gian qua, có một số đảng viên gọi là kỳ cựu lên tiếng nhận xét tình hình, bày tỏ nguyện vọng, đôi khi có giọng điệu gay gắt nữa nhưng vẫn không dám từ bỏ đảng, không dám dứt khoát đứng về phía nhân dân, dấn thân đấu tranh tích cực thì có khác gì đánh trống bỏ dùi, có khác gì chim hót trong lồng.

lvt
10-2014

Ghi chú:
(1) cộng sản gộc -Tổng thống đầu tiên của Nga
(2) một trong 3 nguyên tắc nêu ra trong cuộc gặp gỡ giữa 2 bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh và Thường Vạn Toàn

http://diendancuachungta.com