Để rộng đường dư luận cũng như để đóng góp thêm vào kho tàng tư liệu lịch sử liên quan đến phim "Terror in Little Saigon" được trình chiếu trên đài truyền hình CPS của Mỹ ngày 5.11.2015, chúng tôi xin đăng tải lại sau đây bài viết về ông Hoàng Cơ Minh của tác giả Điệp Mỹ Linh.  AHĐHSPSG


Cố Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh

trong Hồi ký Kháng chiến "Hành trình Người Ði Cứu Nước"

của cựu Kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng


Điệp Mỹ Linh

Hồi Ký Hành Trình Người Ði Cứu Nước của Phạm-Hoàng-Tùng được ra mắt tại Houston. Ðiệp-Mỹ-Linh là người duy nhất giới thiệu Hồi Ký này. Nhận thấy những nhận xét của nhà văn Ðiệp-Mỹ-Linh đã làm nổi bật những góc cạnh đáng suy gẩm, chúng tôi xin đăng tải để độc giả có một cái nhìn bao quát hơn đối với một tổ chức bị nhiều tai tiếng. PHT

Kính thưa quý vị,
Trước khi vào chủ đề của buổi ra mắt Hồi Ký Kháng Chiến Hành Trình Người Ði Cứu Nước của cựu Kháng Chiến Quân Phạm-Hoàng-Tùng, tôi xin cảm ơn ban tổ chức đã dành cho tôi vinh dự hiếm hoi này. Và tôi cũng xin xác định, tôi chỉ sẽ nói về hai cuốn Hồi Ký này chứ tôi sẽ không gián tiếp hoặc trực tiếp đề cập đến bất cứ một đoàn thể, một cá nhân hay là một tổ chức nào cả.

Kính thưa quý vị,
Sau khi nhận lời của ban tổ chức tôi hơi phân vân, khó nghĩ, vì tôi chỉ là một ngòi bút tài tử. Tôi không thích và không hề tham gia vào các hoạt động chính trị, mà đây là một buổi ra mắt của hai cuốn hồi ký mang nhiều dữ kiện chính trị thời đại. Nhưng nghĩ lại, tôi thấy rằng tôi hành động đúng khi nhận lời phát biểu cảm tưởng về hai cuốn tài liệu chính trị này; bởi vì, khi một nhà văn cầm bút viết ra một tác phẩm – dù chỉ là một tác phầm tình cảm lãng mạn lứa đôi – thì nhà văn đó đã, một phần nào, hé lộ chiều hướng chính trị của mình. Riêng tôi, tôi nghĩ rằng độc giả của tôi cũng đã âm thầm đặt tôi vào vị thế không cùng giới tuyến với những người đã đem đau thương, tang tóc vào miền Nam Việt-Nam.
Một lý do khác cũng khiến tôi rất ngại ngùng, đó là tôi không nhận được sách để đọc. Ðến tối thứ Năm, cách nay 3 hôm, đi làm, về tôi mới nhận được cuốn thứ nhất. Khi thấy hai chữ “Bí mật” trên bìa sách, tôi hơi khựng lại. Rồi thứ Sáu tôi mới nhận được cuốn thứ hai. Trong khi đọc sách và tìm ý để viết bài thì vài người bạn, sau khi nghe đài phát thanh thông báo Điệp Mỹ Linh sẽ là người giới thiệu hai cuốn Hồi Ký đó, đã điện thoại, khuyên tôi không nên “dính” vào hai cuốn sách này...nguy hiểm! Tôi lại suy nghĩ và lo âu, có ý muốn từ chối, không giới thiệu sách nữa. Nhưng nghĩ lại, tôi tự biết tôi là người biết tự trọng, có trách nhiệm và luôn luôn tôn trọng sự thật; thêm nữa Hành Trình Người Ði Cứu Nước chỉ là những trang sách ghi lại những diễn tiến trong cuộc đời của một thanh niên, vì hoài bảo lớn, vì lòng yêu Quê Hương, đã dấn thân và vô tình trở thành chứng nhân của nhiều sự kiện lịch sử, cho nên tôi vẫn viết bài.
Vậy thì, dù hôm nay, nếu chỉ có một vị quan khách thôi, tôi cũng sẽ rất vui lòng trình bày cảm nghĩ của tôi để vị đó cùng chia xẻ với tôi. Vì đây là hai cuốn sách mà ai không đọc thì người đó sẽ không tìm được những phút giây ngậm ngùi để lòng mình lắng xuống cho những xót xa, ray rức dâng trào!

Kính thưa quý vị,
Về hình thức, tác phẩm được trình bày rất công phu, đẹp và tỉ mỉ. Cách sắp xếp các chương theo thứ tự thời gian. Tác giả cũng có công tìm tòi nhiều chi tiết địa lý rất chi li về những vùng mà tác giả đã đi qua. Sơ đồ của các vùng chiến khu cũng được vẽ rất rõ ràng, dễ hiểu.
Về nội dung, Hồi Ký Hành Trình Người Ði Cứu Nước chứa đựng rất nhiều dữ kiện mà chính tác giả Phạm-Hoàng-Tùng đã trực tiếp tham dự. Vì vậy, đây không những là hồi ký của một người đã thật sự dấn thân cho đại cuộc mà đây còn là tài liệu lịch sử rất giá trị, viết về những người hùng có thật, những đau thương có thật, những dã man có thật, những cuộc đụng độ với Việt-Cộng có thật và những cái chết đầy bi hùng cũng có thật!
Sở dĩ tôi tin những gì tác giả Phạm-Hoàng-Tùng viết là sự thật, vì 3 lý do sau đây:

1. Tác giả viết từ vị thế của một thanh niên đi theo tiếng gọi thầm kín của lòng yêu nước chứ không phải từ cương vị của một cấp lãnh đạo hoặc cương vị của một người viết hồi ký để đánh bóng cái “tôi” của họ rồi đổ bừa tất cả lỗi lầm cho người đã chết. Tác giả không ngại ngùng khi viết về sự rời bỏ đơn vị của chính anh, khi đơn vị của anh đụng độ trận quyết liệt cuối cùng với Việt-Cộng. Và tác giả cũng rất thành thật khi viết về thân thế của anh chứ anh không hề thêm bớt hoặc vay mượn như nhiều người khác.

2.  Văn phong của tác giả rất dung dị, chừng mực, bình thản, trầm tĩnh. Phạm-Hoàng-Tùng không nặng lời với bất cứ nhân vật nào và anh cũng không hề oán trách ai. Ngay như đối với Cộng Sản Việt-Nam, một tập thể bất nhân, đầy ác tính, đã tạo ra không biết bao nhiêu cảnh tương tàn trên Quê Hương và đã đưa tác giả Phạm-Hoàng-Tùng vào lao tù mà Phạm-Hoàng-Tùng cũng chỉ vạch rõ những sai lầm, những bất nhân của họ chứ Phạm-Hoàng- Tùng cũng không thóa mạ, không dành cho họ những danh từ hạ cấp, thiếu lễ độ. Tôi nghĩ đây là tác phong của người trí thức, của người cầm bút có nhiều tự tin và tự trọng.

3. Phạm-Hoàng-Tùng ghi lại danh tánh và cho biết tình trạng còn sống, đã chết, mất tích hoặc còn bị cầm tù của từng Phục Quốc Quân.

Thưa quý vị, tôi còn nhớ, khoảng đầu thập niên 80, tại University of Houston, khi cựu Phó-Đề-Đốc Hoàng-Cơ-Minh cùng tổ chức của Ông trình diện trước nhiều ngàn đồng bào, tôi đã khóc vì xúc động! Tôi thầm mong Ông cũng như những người trẻ dấn thân sẽ làm được “một chút gì” cho Quê Hương. “Một chút gì” đó không có nghĩa là lập lại hoàn toàn những khuôn mẫu của thời Việt-Nam Cộng-Hòa trước năm 1975 mà là “một chút gì” tốt đẹp hơn.
Nói đến “một chút gì” tốt đẹp cho Quê Hương, tôi chợt nhớ đến một nhân vật chính trong truyện ngắn Cây Ðàn của Thầy Dưỡng do Điệp-Mỹ-Linh viết, dựa theo những chi tiết có thật của một người bạn của Ba tôi trong Hội-Mỹ-Thuật Nha-Trang vào thập niên 40 và cũng là vị giáo sư toán của tôi thời trung học. Tôi muốn nói đến Giáo Sư Nguyễn-Hữu-Dưỡng mà ở Nha-Trang hầu như mọi học sinh ban Toán đều biết.
Thập niên 40, Thầy Dưỡng, cũng như Ba tôi, tham gia kháng chiến chống Tây. Nhưng khi nhận ra chính sách lừa lọc, dối trá và dã man của Việt Minh, Thầy Dưỡng và Ba tôi rời bỏ hàng ngũ Việt Minh, trở về Thành.
Sau năm 1975, Thầy Dưỡng thành lập cơ cấu phục quốc. Sự việc bại lộ. Thầy Dưỡng bị Cộng Sản Việt Nam bắt và bị tra tấn rất tàn bạo. Ba tôi, sau khi mãn tù, đã vào nhà tù Nghĩa-Phú thăm người bạn xưa. Khi thấy tình trạng sức khỏe của Thầy Dưỡng quá suy sụp, Ba tôi hỏi nhỏ: “Dưỡng! Mày nghĩ như thế nào về những việc mày đã làm?” Thầy Dưỡng đáp: “Tao không bao giờ hối hận về bất cứ điều gì tao đã làm. Có điều, nếu những việc tao làm mà chỉ để lập lại ‘cái đã mất’ năm 75 thì tao không làm”.
Vâng, đúng như Thầy của tôi đã khẳng định: “Cái đã mất” năm 1975 không phải cái nào cũng đáng tiếc và đáng quý. Và chính trong Hồi Ký Hành Trình Người Ði Cứu Nước, ở nhiều đoạn, tác giả Phạm-Hoàng-Tùng cũng đã mạnh dạn vạch ra những cái không đáng quý, không đáng tiếc trong “cái đã mất” năm 75.

Theo tôi nghĩ, cái đáng tiếc và đáng quý nhất trong “cái đã mất” năm 75 là sự hy sinh oan uổng của không biết bao nhiêu thanh niên miền Nam. Và, theo sự cảm nhận cũng như những điều được tác giả Phạm-Hoàng-Tùng ghi lại trong Hành Trình Người Ði Cứu Nước, tôi nghĩ rằng sự hy sinh mạng sống và tuổi trẻ của những Khánh-Chiến-Quân cũng là một sự oan uổng! Chúng ta nên ghi nhớ và đề cao.
Trong vài đoạn tác giả có vẻ tiếc cho sự thất bại của một tổ chức kháng Cộng quy mô nhất của tập thể tị nạn mà tác giả đã đặt trọn niềm tin cũng như đã dấn thân theo đuổi – dù tác giả biết rõ rằng: “Ðường cách mạng chỉ có một chiều: Giải phóng hay là chết!” (Trang 474)
Nhiều đoạn tác giả diễn tả lại các trận đụng độ nặng giữa vài đơn vị Kháng Chiến với Việt Cộng và những cái chết tuyệt “đẹp”, tưởng chỉ thấy-được-trong-phim-ảnh, của các vị chỉ huy trực tiếp và sau hết là của toàn Ban Lãnh Ðạo Mặt Trận, khiến tôi ngậm ngùi thán phục! Nhưng cũng có nhiều đoạn khiến tôi đau lòng, phải dừng lại trong phút giây rồi mới đủ can đảm đọc tiếp; vì tính chất bi phẫn đến cùng cực của sự việc do tác giả thuật lại. (Trang 492, 493, 494...)
Cũng có nhiều đoạn tác giả viết về những vấn đề khác. Nhưng tôi nghĩ, tất cả những vấn đề đó đều quá nhỏ nhoi và tầm thường so với sự dấn thân, sự hy sinh và những cái chết tức tưởi, oai hùng của những chàng trai nước Việt như Nguyễn-Huy, Lưu-Minh-Hưng, Huỳnh-văn-Tiến, Lê- văn-Long, Trần-văn-Ðực, Nguyễn-vĩnh-Lộc, Nguyễn-Hoàng v.v… Xin quý vị hãy nghe đoạn văn ngắn này để ngậm ngùi, kính phục những người con ưu tú của Mẹ Việt-Nam: "...Còn chiến hữu Võ-Hoàng, khi thấy chiến hữu Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh tự sát, đã nói: "Tôi không thể chết, tôi phải là nhân chứng cho sự hào hùng và bi thảm này!" Nhưng khi Võ-Hoàng vừa bò lên khỏi vách suối thì bị trúng nguyên một trái đạn M79 vào đầu..." (trang 662)

Ngoài những điều như tôi đã nêu ở phần trên, Phạm-Hoàng-Tùng còn làm ray rức lòng người đọc bằng những đoạn viết về những ý nghĩ thầm kín của anh, một thanh niên trẻ, sống xa gia đình, và sống lâu trong rừng sâu núi thẳm: “Nét yểu điệu của phái nữ như có sức cuốn hút lạ lùng. Ý nghĩ tôi lại xa thoát thực tại trong phút chốc. Một chút gợi nhớ gì đó trong tôi về không gian bình yên xa vắng lâu rồi, một chút luyến tiếc hương vị nồng nàn, êm đềm nhiều cám dỗ của quá khứ ấm cúng gia đình...”(Trang 568) Và rồi...“Buổi chiều đó, sau khi được tháo còng để ra giếng và ăn cơm tù. Lúc người bộ đội chưa tới phòng giam còng chân tôi lại như mọi khi, tôi tiến đến gần cửa sổ ngôi nhà sàn, có chiếc ghế cũ, chậm chạp ngồi xuống đấy, toàn thân như mềm mại hơn, hướng cặp mắt mệt mỏi, u buồn nhìn ra dòng sông Mekong trước mặt. Dòng nước chuyển dịch im lặng nhưng tràn sức mạnh, nó đang hướng về quê hương tôi tận bên dưới kia. Dòng Mekong vẫn chảy như nó đã chảy tự bao giờ, hằng trăm năm trước đây, khi không có tôi nơi đây cũng như không có những con người mà tôi được biết, được nghe nói, được chỉ dạy là đồng bào của tôi mà lại giam cầm tôi như một sinh vật mang chứng bệnh cần tránh xa, nếu có thể được, họ sẽ khai tử tôi, sinh vật tù tội, ra khỏi cuộc sống phàm tục này.
Cảnh dòng sông im lặng giữa cái nắng nhạt dần của buổi hoàng hôn đang đến chầm chậm nhưng trong lòng tôi lại dâng tràn cơn xúc động. Những giọt nước mắt hiếm hoi tưởng chừng rất kiên nghị, ẩn sâu kín trong hốc mắt như sẵn sàng chực ứa trào ra. Tôi biết chắc rằng đoàn quân Ðông Tiến sẽ bị tiêu diệt trong nay mai! Nhưng khi nghe tin chiến hữu Chủ Tịch Hoàng-Cơ-Minh đã nằm lại vĩnh viễn trong rừng sâu kia, bên cạnh những thanh niên trẻ – các chiến hữu của tôi – từng nuôi ước mơ đẹp, hoài bảo cao thượng, xây lại đời. Không hiểu tại sao, trong tôi dấy lên nỗi niềm bi phẫn mênh mông, nói không thành lời!...” (Trang 679)

Tác giả Phạm-Hoàng-Tùng cũng gián tiếp cho thấy rằng không phải chỉ một mình anh mới mang trong lòng “nỗi niềm bi phẫn mênh mông” mà các cựu Kháng Chiến quân khác, ngay trong nhà tù Cộng-Sản, cũng vẫn lén lút tổ chức ngày giỗ Chủ Tịch – Cố Phó-Đề-Đốc Hoàng-Cơ-Minh – để có dịp nhắc lại những chuyện đau lòng ngày trước! Ðiều này cho thấy, mặc dù lực lượng quân sự của Mặt Trận đã tan rã, nhưng lý tưởng đấu tranh giải phóng đất nước và cái chết oai hùng của cựu Phó-Đề-Đốc Hoàng-Cơ-Minh cũng vẫn được nhiều cựu Kháng Chiến Quân tưởng nhớ và tôn kính.

Kính thưa quý vị, nhân vật nổi bật nhất trong hai cuốn hồi ký này không phải là tác giả Phạm-Hoàng-Tùng mà là Cố Phó-Ðề-Ðốc Hoàng-Cơ-Minh, một sĩ quan cao cấp rất can trường, đạo đức cao và rất cứng rắn – cứng rắn ngay cả với chính bản thân Ông – của Hải-Quân Q.L./V.N.C.H.
Nói lên điều này không có nghĩa rằng tôi muốn đề cao Cố Phó-Đề-Đốc Hoàng-Cơ-Minh vì tôi thuộc vào gia đình Hải Quân, mà hầu như đại đa số quân nhân Hải Quân, từ Sĩ Quan cho đến Thủy Thủ, đều nhận thấy, nhất là từ khi Ông đảm nhận chức vụ Tư Lệnh Lực-Lượng Thủy-Bộ. Cứ mỗi khi đơn vị Thủy-Bộ nào đụng trận là thấy trực thăng chở Tư Lệnh Hoàng-Cơ-Minh bay vòng quanh trận địa để điều động và chỉ huy.
Tôi may mắn được biết Cố Phó-Ðề-Ðốc Hoàng-Cơ-Minh từ ngày Ông còn là sĩ quan cấp Tá. Thời gian đó, đơn vị do Bố của các con tôi – cựu Hải Quân Trung Tá Hồ-Quang-Minh – chỉ huy, có cùng hậu cứ tại Căn Cứ Hải Quân Rạch Sỏi với Tư Lệnh Thủy-Bộ Hoàng-Cơ-Minh. Tôi thấy, mỗi khi vợ con của Ông từ Saigon xuống thăm, đích thân Ông lái xe đi mua thức ăn về cho vợ con của Ông dùng chứ Ông không bao giờ nhờ tài xế hoặc các anh cận vệ.
Vào tháng 03 và tháng 04-1975, Phó-Ðề-Ðốc Hoàng-Cơ-Minh được chỉ định giữ những chức vụ quan trọng như thay thế Tướng Phan-Ðình-Niệm ở chức vụ Tư Lệnh chiến trường Bình-Ðịnh; và sau đó Ông được bổ nhiệm kiêm luôn chức vụ Tổng Trấn Qui-Nhơn trong nhiệm vụ phối trí các lực lượng để đổ quân vào tái chiếm Qui-Nhơn...(Theo Tài Liệu Lịch Sử Hải-Quân V.N.C.H. Ra Khơi, 1975 của Điệp-Mỹ-Linh).
Và, khi Hạm Đội Hải Quân V.N.C.H. trên hải hành tiến đến Subic Bay, có nhiều sĩ quan cao cấp Hải Quân khác điều động đoàn tàu; nhưng chỉ có cựu Phó-Đề-Đốc Hoàng-Cơ-Minh túc trực 24/24 trên máy truyền tin để hướng dẫn và điều động đoàn tàu. Nhiều vị Hải Quân vẫn còn nhớ, trong đêm khuya, giữa sóng nước mịt mùng, khẩu lệnh của cựu Phó-Đề-Đốc Hoàng-Cơ-Minh vang vang trên máy truyền tin của một Hạm Đội vừa mất bến Mẹ nghe đậm đặc tính chất bi hùng!
Đến Guam, trại Orote Point, một buổi trưa, Bố của các con tôi trở về lều, cho biết, cựu Phó-Đề-Đốc Hoàng-Cơ-Minh bảo rằng Ông sẽ trở về! Rồi anh lắc đầu, tiếp: “Ai chứ ông Hoàng-Cơ-Minh, hễ Ổng nói là Ổng làm!”
Vâng! Cựu Phó-Đề-Đốc Hoàng-Cơ-Minh đã thực hiện hoài bảo của Ông. Và cựu Phó-Đề-Đốc Hoàng-Cơ-Minh cũng đã chọn một cái chết rất hào hùng!

Cái chết hào hùng của Ông Hoàng-Cơ-Minh cũng như của các Kháng-Chiến-Quân trong hồi ký của Phạm-Hoàng-Tùng khiến tôi nhớ đến 3 cái chết tưởng như không thật của cố Hải-Quân Trung Tá Ngụy-Văn-Thà, người đã chết theo Hộ Tống Hạm Nhật Tảo, HQ10, trong trận hải chiến với Trung Cộng tại Hoàng Sa; Cố Hải-Quân Thiếu Tá Lê-Anh-Tuấn, người đã tuẩn tiết trên chiến đỉnh, bên bờ sông Vàm Cỏ đêm 30-04 rạng ngày 01 tháng 05-1975; và Cố Hải-Quân Thiếu Tá Ðặng-Hữu-Thân, người đã thành lập tổ chức Phục Quốc, sự việc bị bại lộ, Việt-Cộng bắt và xử bắn Ông tại trại tù A30!
Ai rồi cũng phải chết. Nhưng như Garnier đã nói: “Ai chết cho quê hương thì sống đời đời”.

Riêng về tác giả Phạm-Hoàng-Tùng, sau khi đọc xong hai cuốn Hồi Ký, tôi nghĩ, quý vị cũng sẽ như tôi, đều thấy rằng Phạm-Hoàng-Tùng không những là một Kháng-Chiến quân, một nhà báo làm việc cho đài phát thanh mà còn là một nhà văn chuyên nghiệp nữa; bởi vì chỉ có nhà văn chuyên nghiệp mới đủ khả năng diễn đạt được những rung động thầm kín, sâu xa của mình để làm ray rức lòng người đọc. Tôi, sau hai đêm đọc xong hơn 900 trang sách, chữ nhỏ, lòng cứ ray rức, bồi hồi. Tôi tự hỏi tại sao với những dữ kiện sống thực như vậy mà tác giả Phạm-Hoàng-Tùng đợi đến bây giờ mới phổ biến? Tại sao tác giả không khai triển thành một trường thiên và dựng thành phim?
Những ai chưa đọc hai cuốn Hồi Ký này thì xin người đó đừng kết tội Cố Phó-Đề-Đốc Hoàng Cơ Minh – về những lem nhem, lũng đoạn của tổ chức Kháng Chiến tại Hoa Kỳ – và cũng xin đừng vội lên án Phạm-Hoàng-Tùng là tay sai của Việt-Cộng, được Việt-Cộng thả tù sớm để viết sách làm hoang mang, lũng đoạn và phân hóa cộng đồng người Việt tại hải ngoại. Sự thật thì Phạm-Hoàng-Tùng vượt thoát trại tù – sự kiện này không phải là hiếm hoi; bởi vì, vài tù nhân chính trị, như Lý-Tống, như nhà văn Phụng-Hồng – tức Bác Sĩ Quân Y Tạ-Thúc-Phú – cũng đã vượt thoát thành công chứ không phải một mình Phạm-Hoàng-Tùng. Và, cũng trong hai cuốn Hồi Ký này, Phạm-Hoàng-Tùng đã vạch ra nhiều tội ác của Việt-Cộng như xua thanh niên Việt-Nam xâm lăng các nước lân bang.

Nói tóm lại, hai cuốn Hồi Ký này có thể ví như là một tác phẩm điêu khắc hay là một xã hội thu hẹp. Tùy vị thế, nhãn quan và cảm quan của mỗi người mà nhìn ra những nét đẹp, những nét hùng vỹ hoặc những dị dạng của nó.
Riêng tôi, tôi đã nhận ra những nét hùng vỹ mà tác giả Phạm-Hoàng-Tùng đã ghi lại; cũng như tôi đã biết được những sự kiện lịch sử rất hào hùng nhưng không kém phần bi thảm về cái chết của cựu Phó-Đề-Đốc Hoàng-Cơ-Minh và lòng quả cảm cùng sự hy sinh cao cả của những thanh niên cùng thời đại với chúng ta.
Đến đây tôi xin dứt lời.

ĐIỆP MỸ LINH
http://www.diepmylinh.com/

* Yêu cầu cho đăng bài viết về ông HCMinh và bài Cây Đàn Của Thầy Dưỡng gần nhau, để độc giả có thể kiểm chứng chi tiết ĐML nêu ra trong bài viết về ông HCMinh. Nếu không, có vị sẽ nghĩ rằng ĐML "bịa" chuyện để nói tôt/đề cao về Bố và Thầy của ĐML.
Từ sự tin tưởng này, độc giả - những người chưa đọc 2 cuốn hồi ký - sẽ tin những điều ĐML đã viết về 2 cuốn hồi ký đó cũng như về cá tính của ông HCMinh.    ĐML
 

phạm hoàng tùng

Phạm Hoàng Tùng

Ra mắt Hồi Ký Kháng Chiến

Báo mạng Take2Tango (Việt Báo cũng có bài đăng tương tự)
San Jose (Tổng hợp) - Trưa thứ bảy 30-9-2006 tại khu học chánh Franklin McKinley hơn 200 người đã đến tham dự buổi ra mắt cuốn hồi ký Hành Trình Người Đi Cứu Nước của một kháng chiến quân tên là Phạm Hoàng Tùng nói về những tháng ngày trong khu chiến ở Thái Lan của tổ chức Mặt Trận Hoàng Cơ Minh vào những năm thập niên 80.
Ông Đỗ Thông Minh, cư ngụ tại Tokyo, Nhật Bản, người đã xuất bản cuốn sách này đã thay mặt cho tác giả Phạm Hoàng Tùng trả lời những câu hỏi của người tham dự. Đỗ Thông Minh là một sáng lập viên của tổ chức Người Việt Tự Do gồm những sinh viên du học tại Nhật Bản và tổ chức này là một thành phần tạo thành Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam do phó đề đốc Hoàng Cơ Minh làm chủ tịch, cho nên được gọi vắn tắt là Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, chính thức công bố cương lĩnh chính trị vào năm 1982.

hành trình cứu nước

Bìa trước & bìa sau cuốn hồi ký "Hành trình người đi cứu nước 1" 

 

hành trình cứu nước

Bìa trước & bìa sau cuốn hồi ký "Hành trình người đi cứu nước 2"

Cuốn hồi ký của kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng dày 930 trang chia ra làm 2 tập, giá bán là 40 đô la được tác giả viết trong vòng 6 năm, hiện đang sống lưu vong tại Nam Vang.
Điểm đặc biệt của cuốn sách là những trang kể lại đời sống các kháng chiến quân trong khu chiến cho tới khi bị tiêu diệt trong các trận đụng độ với Lào Cộng vào năm 1987. Theo sách này, Phạm Hoàng Tùng bị bắt đem về xử tại Việt Nam, ở tù tại trại giam Xuân Phước, Phú Yên,.... và rồi vượt biên đường bộ sang Nam Vang vào năm 1993....
Dù ở trong hoàn cảnh gần gũi nhất nhưng tác giả vẫn không biết là Ngô Chí Dũng, một sáng lập viên Người Việt Tự Do đi vào khu chiến trở thành nhân vật quan trọng trong tổ chức Mặt Trận, bây giờ còn sống hay chết. Tác giả kể lại những thanh toán nội bộ như tử hình một số kháng chiến quân lúc còn trong trại trong đó có bác sỹ Nguyễn Hữu Nhiều, Nguyễn Văn Huy, Lưu Tuấn Hùng… Ngay cái chết của tướng Tư Lịnh Lực LượngVõ Trang là Lê Hồng, bí danh của sỹ quan nhảy dù Đặng Quốc Hiền cũng mờ ám bị nghi ngờ là thanh trừng, theo cuốn sách.
Buổi ra mắt sách được cơ quan Dân Sinh của nhà văn Giao Chỉ Vũ Văn Lộc phối hợp tổ chức với phần điều khiển chương trình của Phạm Phú Nam. Ban tổ chức gọi điện thoại cho Phạm Hoàng Tùng tại Nam Vang để mọi người cùng nghe lời tâm tình của tác giả.
Với số sách bán được khoảng 200 cuốn và ông Đỗ Thông Minh cho biết sẽ đi giới thiệu cuốn Hành Trình Người Đi Cứu Nước tại một số thành phố khác như quận Cam, Sacramento, Houston, Dallas, DC… và cả Canada nữa. Ngoài những đóng góp của tác giả, cuốn sách còn in thêm vào sách những bài báo liên quan tới chủ đề kháng chiến của một số cây viết khác. Quý vị muốn mua sách có thể liên lạc các tiệm sách hay nhà xuất bản Tân Văn.

 

"Hành Trình Người Đi Cứu Nước", hồi ký kháng chiến của Phạm Hoàng Tùng được ra mắt trong không khí xúc động.

Hồi Ký Kháng Chiến Hành Trình Người Đi Cứu Nước của kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng đã được ra mắt vào lúc 1g30 chiều thứ Bảy 30-9-06 tại Học khu Franklin McKinley, San Jose trong không khí xúc động, với tham dự của gần 300 đồng hương ngồi kín hội trường.
Sau phần nghi thức chào cờ, ban tổ chức cho chiếu lại những khúc phim tài liệu về vụ tòa án Việt cộng xử các kháng chiến quân Trần Văn Bá, Mai Văn Hạnh... Vụ Việt cộng đưa ông Võ Đại Tôn ra họp báo cũng như vụ xử các kháng chiến quân của Mặt Trận QGTNGPVN. Những hình ảnh này đã gây niềm cảm phục và xúc động của cử tọa đối với những hy sinh cao cả của những người dấn thân.
Tiếp đến ông Vũ Văn Lộc giới thiệu các khuôn mặt đặc biệt như cô Phan Trần Mai, đại diện cho ông Võ Đại Tôn, anh Nguyễn Thọ, một bạn thân của tác giả Phạm Hoàng Tùng, và anh Nguyễn Thông Thái nguyên là một kháng chiến quân của Mặt Trận Thống Nhất Các Lực Lượng Yêu Nước Giải Phóng Việt Nam của ông Lê Quốc Túy, Trần Văn Bá, Mai Văn Hạnh. Anh Thái đã có mặt trong phiên tòa của Việt cộng.
Kế đến MC Phạm Phú Nam đã giới thiệu giáo sư Nguyễn Văn Canh nói về anh Ngô Chí Dũng, một sáng lập viên của Tổ chức Người Việt Tự Do và là một trong những nhân vật lãnh đạo của Mặt Trận đang được ghi nhận là mất tích. Với tình thân gia đình, ông đã thuật lại một số điều Ngô Chí Dũng đã chia sẻ với ông trong quá trình hoạt động của anh. Điều hơi bất ngờ là giáo sư Canh đã chấm dứt phần phát biểu với những tin tức mà ông đã tìm hỏi về số phận của Ngô Chí Dũng mấy năm trước đây thì đều được trả lời là Ngô Chí Dũng còn sống.

Kế đến, ông Huỳnh Lương Thiện, trong chừng mực nào đó đã trả lời một số câu hỏi liên quan đến sự hình thành của Mặt Trận trong một bài phát biểu khá xúc động như sau:
Kính thưa quí vị,
Hôm nay tôi xin nói về một đề tài, về câu chuyện đã được chôn kín trong tôi từ mấy mươi năm nay, ít khi nào tôi muốn nhắc đến. Đối với tôi đó là kinh nghiệm đau buồn nhất của bản thân trong thời gian hoạt động trước đây.
Hôm nay, tôi nhận lời nói chuyện bởi vì tôi không thể từ chối được. Bởi vì người mời tôi là anh Đỗ Thông Minh. Tôi và anh Minh đã có những gắn bó từ tình bằng hữu rồi chuyển sang tình chiến hữu từ rất lâu, từ khi cả hai chúng tôi vừa chân ướt chân ráo đến Nhật Bản du học vào các năm 1969, 1970, lúc đó chúng tôi khoảng 20 tuổi.
Chúng tôi gặp nhau trong môi trường Hội Sinh Viên Việt Nam Du Học tại Nhật Bản mà hiện cũng có một số anh chị em có mặt trong phòng hội này. Lúc đó hội sinh viên này đang bị thao túng, khống chế của nhóm sinh viên thân Cộng. Do đó, một trong những mục tiêu hoạt động lúc đó của phía sinh viên Quốc Gia chúng tôi là tranh đấu để giành lại cái hội sinh viên này về cho mình.
Trong suốt quá trình hoạt động đó, tôi phải công nhận rằng anh Đỗ Thông Minh là một sinh viên rất quyết tâm, cương trực đầy bản lãnh và dĩ nhiên là rất thông minh nữa. Chúng tôi cứ kiên trì tranh đấu cho đến năm 1973 thì giành lại được Hội sinh viên cho phía Quốc Gia. Nhưng chưa kịp vui với thắng lợi này, thì đã phải buồn với cái mất mát, thua thiệt lớn hơn. Đó là lúc miền Nam đã rơi vào tay cộng sản Bắc Việt vào tháng 4/1975. Khi đó, chúng tôi đành phải bỏ Hội Sinh Viên để lập ra Ủy Ban Tranh Đấu Cho Tự Do Người Việt tại Nhật hòng tiếp tục con đường tranh đấu và để trấn an các sinh viên, đồng bào đang hoang mang, dao động.
Để đáp ứng với tình hình và nhu cầu mới, chúng tôi đã chấm dứt hoạt động của Ủy Ban để thành lập Tổ Chức Người Việt Tự Do ngày 1/11/1975 với 4 thành viên sáng lập là anh Ngô Chí Dũng (mất tích), anh Phạm Thanh Linh (đang ở Nhật), anh Đỗ Thông Minh và tôi.. Tiếp đó, để đưa cuộc đấu tranh này lên tầm vóc cao và rộng hơn, một lần nữa chúng tôi lại quyết định giải thể toàn bộ Tổ Chức Người Việt Tự Do để cùng với Tổ Chức Phục Hưng và Lực Lượng Quân Dân Việt Nam thành lập Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam từ giữa năm 1981.
Thưa quí vị, chuyến bay đầu tiên đưa ba vị đại diện cho ba tổ chức này đi Thái Lan tìm đường cứu nước gồm Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh, đại diện cho Lục lượng Quân Dân, Dân biểu Trần Văn Sơn, đại diện cho Tổ chức Phục Hưng Việt Nam và anh Đỗ Thông Minh đại diện cho Tổ chức Người Việt Tự Do đã phát xuất từ phi trường San Francisco vào ngày 13-6-1981 mà chỉ có một người đưa tiễn duy nhất là tôi. Với tâm trạng hết sức bùi ngùi, xúc động khi tiễn người ra đi nhưng không biết có còn hy vọng để gặp lại hay không? Mặt Trận vừa hình thành là được đồng bào đặt niềm tin, là nơi tụ họp đông đảo nhất của những tấm lòng yêu nước tại hải ngoại. Và rồi những bước thăng trầm trong hai mươi mấy năm qua của Mặt Trận như thế nào thì quý vị cũng đã biết rồi, tôi khỏi phải lặp lại.
Tuy nhiên, có một vài điều tôi thấy cần làm sáng tỏ. Đó là trong suốt hơn hai mươi năm qua cho đến nay, chúng tôi vẫn còn nghe, vẫn còn nhận lãnh những lời phê bình đầy thương hại đối với anh em Người Việt Tự Do, đại loại như: Các cậu là những sinh viên trẻ có lòng với đất nước, có tâm hồn trong sáng như tờ giấy trắng, tại sao lại dại dột nghe theo lời của mấy ông có sạn trong đầu mà giải tán cả một Tổ Chức Người Việt Tự Do đang được mọi người quý mến để chạy theo mấy ông này, thứ đến, về vấn đề chiến khu, các cậu biết gì về chiến khu? Các cậu là sinh viên, học sinh chỉ biết cầm bút, cầm viết làm gì có kinh nghiệm chiến trường, thế mà lại theo mấy cái ông mà cả cuộc đời của họ là binh nghiệp, theo họ về chiến khu thì lại càng lép vế, chỉ để họ lợi dụng mà thôi. Đại loại là khi nghe những lời trách móc đầy thương hại như vậy chúng tôi đều giữ im lặng không trả lời nhưng hôm nay nhân cơ hội này thì chúng tôi xin được trả lời một lần cho xong. Thưa quí vị,
Chúng tôi không hề bị tướng Hoàng Cơ Minh, đại tá Phạm Văn Liễu hay dân biểu Trần Văn Sơn dụ dỗ vào Mặt Trận, mà sự thật là chính chúng tôi, Tổ Chức Người Việt Tự Do sau khi đã lập được đầu cầu tại Thái Lan đã đi tiên phong trong việc đưa ra kế hoạch kết hợp và mời quý vị này nhập cuộc.
Từ Nhật Bản, anh em Người Việt Tự Do đã chia phiên nhau sang Hoa Kỳ gặp gỡ, trao đổi với các vị tướng tá, các vị lãnh đạo cộng đồng. Và người đã gặp gỡ các vị tướng, tá, các lãnh tụ chính đảng, các vị nhân sĩ có lòng tại Hoa Kỳ nhiều nhất để trình bày các kế hoạch cứu nước của tổ chức Người Việt Tự Do không ai khác hơn là anh Đỗ Thông Minh. Người đã thuyết phục thành công Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh tham gia và sau này trở thành vị lãnh đạo của Mặt Trận cũng chính là anh Đỗ Thông Minh.
Về vấn đề chiến khu.
Chính tổ chức Người Việt Tự Do là tổ chức đi tiên phong trong ý niệm phải thực hiện cho bằng được khu chiến để làm đầu cầu đưa cuộc tranh đấu này về quốc nội. Và người đã được tổ chức giao phó cho trọng trách điều nghiên kế hoạch, lập đường dây móc nối với Thái Lan để thực hiện khu chiến và đã hoàn thành nhiệm vụ này một cách tuyệt vời không ai khác hơn là anh Đỗ Thông Minh.
Thưa quí vị,
Nhưng mục đích của chúng ta hôm nay không phải là chỉ để khen anh Đỗ Thông Minh mặc dầu anh rất xứng đáng về tập hồi ký Hành Trình Người Đi Cứu Nước của kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng mà chính anh Đỗ Thông Minh là một động cơ chính để khuyến khích thúc đẩy Phạm Hoàng Tùng chấp bút và anh đã gánh luôn cái trách nhiệm nặng nề là xuất bản và phát hành tập hồi ký nặng ký này.
Tôi xin một vài phút để nói về tập hồi ký này.
Sau khi từ Nhật Bản sang tham dự Đại Hội Chính Nghĩa tháng 4/1983 tại Hoa Thịnh Đốn, tôi có ngỏ ý với Tổng Vụ Hải Ngoại xin được về khu chiến một thời gian vài tuần hay vài tháng để có cơ hội nghe tận tai, thấy tận mắt các sinh hoạt rất gian khổ nhưng cũng rất hào hùng của các kháng chiến quân mà tôi rất cảm phục. Cho đến đầu năm 1984 tôi nhận được văn thư của ông Tổng Vụ Trưởng Tổng vụ Hải ngoại Phạm Văn Liễu gửi sang Tokyo điều động tôi ra khỏi Nhật Bản, nhưng không phải về khu chiến mà là sang Hoa Kỳ để điều hành tờ Kháng Chiến của Mặt Trận. Tôi thầm nghĩ phải chi mình được về khu chiến vài tháng rồi sang Hoa Kỳ làm báo Kháng Chiến thì hay biết mấy. Tha hồ đăng tải những ký sự sống động về khu chiến. Thật đáng tiếc!
Nhưng điều đáng tiếc hơn nữa là ngay từ những phút đầu tiên đặt chân đến Hoa Kỳ vào tháng 4/1984 tôi đã chứng kiến và bị cuốn hút vào trận tranh chấp ngày càng gay gắt trầm trọng giữa thượng tầng lãnh đạo Mặt Trận mà chúng tôi cũng như anh Đỗ Thông Minh đã rất cố gắng để hòa giải nhưng không được. Do đó cũng như rất nhiều đoàn viên khác, tôi rất cố gắng để hòa giải nhưng không được. Do đó cũng như rất nhiều đoàn viên khác, tôi đã rút ra khỏi Mặt Trận vì thất vọng về những điều này.
Nay, có cơ hội đọc lại những giòng chữ đầy máu và nước mắt trong cuốn hồi ký kháng chiến Hành Trình Người Đi Cứu Nước của kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng, tôi rất xúc động và cảm thấy rất gần gũi như chính những giòng chữ của mình, như nhìn thấy cái ước muốn không thành của mình nay đã có người thay thế hoàn tất. Hoàn tất còn hơn mình cả đến bội phần, bởi vì anh là kháng chiến quân thật với hơn 10 năm thể nghiệm trong khu chiến và cả lao tù Việt cộng.
Cũng như quí vị, tôi tin là các kháng chiến quân đã vì quê hương mà chấp nhận dấn thân vào chốn bi hùng, nhưng hãy đọc những giòng chữ trong cuốn Hành Trình Của Người Đi Cứu Nước này để thấy những gian khổ và hào hùng mà người kháng chiến quân trải qua, đã vượt hơn mọi sự tưởng tượng của chúng ta và cái số phận bi thương, nghiệt ngã của họ còn thê thảm hơn sự suy đoán của mọi người.
Điều đó không có nghĩa là tôi tán thành tất cả những gì anh viết, vì cũng như nhiều tác giả khác, Phạm Hoàng Tùng đôi lúc cũng có những nhận xét rất chủ quan của cá nhân anh. Điều đó, tôi xin nhường lại sự thẩm định cho quí độc giả.
Tuy nhiên, tôi tin là anh đã viết với tất cả tấm lòng cùng nỗi ẩn ức của mình. Dầu sao cũng xin cám ơn tác giả Phạm Hoàng Tùng đã để lại cho chúng ta một tài liệu lịch sử quí giá, vừa ghi dấu lại một chặng đường đấu tranh hào hùng và bất khuất của con dân Việt chống lại bạo quyền Việt cộng, vừa thẳng thắn nêu ra những ưu khuyết điểm trong lúc vận hành cuộc tranh đấu của tổ chức để có thể giúp cho những người đi sau lấy đó làm kinh nghiệm hầu có thể điều hướng cuộc tranh đấu giành tự do, dân chủ cho dân Việt đến chỗ thành công. Thưa quí vị, hôm nay chúng ta đến đây là để đi tìm sự thật, thời gian qua đã có vài cuốn sách viết về Mặt Trận, nhưng đó chỉ là phản ánh một phần, một khía cạnh của sự kiện mà lại là ở hải ngoại, chúng ta cần đọc thêm, tìm hiểu thêm nhiều cuốn sách, tài liệu, dũ kiện nữa mà tôi tin rằng cuốn sách này của Phạm Hoàng Tùng sẽ là một mảng sự thật quan trọng viết từ bên trong khu chiến, chúng ta cần tham khảo, đem kết ráp lại với các tài liệu dữ kiện khác để có được một bức tranh tổng quát, trung thực hơn.
Ngoài ra mua bộ sách này còn là một hình thức ủng hộ tinh thần và vật chất cho tác giả Phạm Hoàng Tùng, một kháng chiến quân may mắn còn sống sót, sau khi đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân của mình trong cuộc hành trình đi cứu nước. Xin cám ơn quí vị.

Riêng nhà văn Giao Chỉ thì ông ví von hai cuốn sách Hành Trình Người Đi Cứu Nước này như là hai thùng dầu thô mà độc giả chính là những máy lọc dầu để lọc ra những tinh hoa trong bộ sách độc đáo này. Nói chung, ông tin tưởng vào các điều tác giả Phạm Hoàng Tùng viết về các sinh hoạt bên trong khu chiến nhưng ông có vẻ không tán thành lắm về một số quan điểm của tác giả, nhất là đối với các vấn đề tại hải ngoại.

Sau cùng, phần phát biểu quan trọng nhất mà mọi người chờ đợi là phần của ông Đỗ Thông Minh. Với giọng nói từ tốn nhưng rõ ràng, ông Minh cho biết câu chuyện khởi đầu cách đây 28 năm mà ông là người có trách nhiệm mở đường cho câu chuyện, gần đây ông lại may mắn quen biết với kháng chiến quân Phạm Hoàng Tùng là người ở cuối đoạn đường, cho nên ông khuyến khích anh Tùng hãy viết cuốn hồi ký này và hôm nay ra mặt tập hồi ký như là một bản báo cáo sau cùng về câu chuyện kháng chiến của Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam để lấy làm bài học, làm kinh nghiệm cho công cuộc đấu tranh hiện nay và tương lai.
Ông nói, với trách nhiệm là người mở đầu cho nỗ lực thành lập Mặt Trận nên mỗi khi nghe những tin tức vì nhu cầu tuyên truyền cho Mặt Trận hay những tin tức của phía chống phá Mặt Trận ông đều đau lòng vì không phản ảnh sự thật, vì thế ông muốn gióng lên tiếng nói trung thực của công cuộc này và theo ông, đây cũng là cơ hội để người kháng chiến quân trực tiếp nói lên tiếng nói của mình.
Ông đã kể lại các nguyên nhân đưa đến hình thành Mặt Trận cũng như ngỏ ý tiếc nuối về những tranh chấp trong hàng ngũ lãnh đạo Mặt Trận.
Sau khi ông Minh giải đáp một số thắc mắc của cử tọa, buổi ra mắt sách đã chấm dứt vào lúc gần 5 giờ sau khi hơn 200 bộ sách đã được đồng hương chiếu cố ủng hộ.

Báo mạng Việt Vùng Vịnh

http://phamhoangtung.blogspot.com


Nhà xuất bản Tân Văn
Tokyo - Japan, 2007
Hồi Ký Kháng Chiến
HÀNH TRÌNH NGƯỜI ĐI CỨU NƯỚC
Phạm Hoàng Tùng
Bản quyền © 2006 thuộc các tác giả và nhà xuất bản Tân Văn / Mekong Center. Bản quyền trên toàn thế giới. Cấm sao chép dưới bất cứ hình thức nào nếu không có sự đồng ý bằng văn bản.
Copyright © 2006, 2007 by authors and Tan Van / Mekong Center Publisher. World rights reserved. No part of this book may be duplicated in any way without written consent.
Nxb Tân Văn/Mekong Center. Ấn bản 1: 2006, ấn bản 2: 2007.
Tan Van/Mekong Center. 1st edition in 2006, 2nd edition in 2007.
In tại Select Graphic Printing, Hoa Kỳ - Printed by SGP in the U.S.A.
Bìa và hình: Phạm Hoàng Tùng - Đỗ Thông Minh
Cover and pictures by Pham Hoang Tung - Do Thong Minh.
Đánh máy & trình bầy: Phạm Hoàng Tùng - Đỗ Thông Minh
Typewriting & layout: Pham Hoang Tung - Do Thong Minh

Mục Lục
- Cuốn 1/2 -
Niên Biểu
Giới Thiệu
Lời Tựa: Tôn Trọng Sự Thực.
Phần I: Cụt Lối - Tìm Đường.
- CHƯƠNG 1: Tình Nhà. Miền Nam Sụp Đổ Bi Hùng! Sự Sụp Đổ Rất Cần Thiết Để Khai Tử Chế Độ Miền Nam Bị Khuynh Loát Bởi Thành Phần Lãnh Đạo Không Trong Sạch, Không Xứng Đáng. Và Để Lịch Sử Soi Rọi Chân Tướng Độc Tài Bạo Trị Của Chế Độ Đảng Quyền Hà Nội.
- CHƯƠNG 2: Ra Đi. Vượt Thoát Khỏi Việt Nam Thống Nhất Dưới Ách Chuyên Chế Tập Trung Kết Hợp Lý Thuyết Chuyên Chính Vô Sản.
- CHƯƠNG 3: Vượt Biên Qua Cam Bốt Lần Thứ 1, 1982. Di Ảnh “Thiên Đường!!!” Khmer Đỏ - Polpot. Chế Độ Cộng Sản Không Phải Mùa Xuân - Chính Là Địa Ngục Trên Trái Đất.
- CHƯƠNG 4: Thời Gian Sống Tại Cam Bốt. “Tình Đồng Chí?” Tương Tàn!!! Điềm Gở Báo Hiệu Rạn Vỡ Toàn Diện Khối Đoàn Kết Vô Sản Quốc Tế.
Phần II: Trại Tị Nạn Sikhiu - Thái Lan, 1983.
- Bối Cảnh Lực Lượng Kháng Chiến Đông Dương -
Một Nền Tảng Chính Trị Mới?
Cho Dân Tộc Việt Nam Nhân Ái Ưa Chuộng
Tự Do - Hòa Bình
- CHƯƠNG 5: Trại Tị Nạn Sikhiu. Thực Trạng Đời Sống Người Việt Trong Một Trại Tị Nạn Tránh Họa Độc Tài Hà Nội. Hãy ''Chửi'' Chính Mình!- Một Phê Phán Triệt Để Hiện Thực Xã Hội Việt Nam Hiện Đại.
- CHƯƠNG 6: Liên Lạc Và Tham Gia Hoạt Động. Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam Trong Trại Sikhiu. Hoài Bảo Cao Đẹp Về Một Tân Quốc Gia Việt Nam Tự Do Trong Tương Lai. Một Nền Tảng Chính Trị Mới? Cho Dân Tộc Việt Nam Nhân Ái Ưa Chuộng Tự Do - Hòa Bình.
- CHƯƠNG 7: Rời Trại Tị Nạn. Tự Nguyện Tham Gia Mặt Trận Tại Khu Chiến. Bài Thơ “Phản Chiến” Của Bùi Minh Quốc – Nhà Thơ Đối Kháng Chế Độ Đảng Quyền.
Phần III: Khu Chiến Hoàng Cơ Minh, 1984.
- CHƯƠNG 8: Đường Vào Khu Chiến.
- CHƯƠNG 9: Đêm Đầu Tiên Trong Lòng Khu Chiến. Đọc Lời Giới Thiệu Tập Hồi Ký Của Tác Giả Trần Vàng Sao - Người Đã Bỏ Phố Thị Miền Nam, Lên Rừng, Vào Khu Chiến, Ở Thập Niên 1960, Cùng Bao Đổ Vỡ Nhận Thức Về Cuộc Cách Mạng!!!
Phần IV: Kháng Chiến Quân Việt Nam!!!
- CHƯƠNG 10: Huấn Luyện Quân Sự. Thời Kỳ Huấn Luyện Tại Tiền Đồn Hải Vân.
- CHƯƠNG 11: Giáo - Vũ Khí Đầu Tiên Của Kháng Chiến Quân.
- CHƯƠNG 12: Tiền Đồn Bạch Mã - Nơi Được Gặp Chiến Hữu Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh Lần Đầu Tiên Trong Khu Chiến.
- CHƯƠNG 13: Đi Tải.
- CHƯƠNG 14: Căn Cứ 84 Hay Còn Gọi Là Căn Cứ Bình Thủy - Một Hậu Trạm - Tiền Trạm Trong Khu Chiến Hoàng Cơ Minh.
- CHƯƠNG 15: Lễ Trao Súng.
- CHƯƠNG 16: Căn Cứ 81 - Bản Doanh Của Khu Chiến. Chiến Hữu Lê Hồng Tức Đặng Quốc Hiền, Tư Lịnh Lực Lượng Võ Trang Kháng Chiến.
- CHƯƠNG 17: Lực Lượng Võ Trang Kháng Chiến.
- CHƯƠNG 18: Lễ Tuyên Thệ Trước Khi Rời Căn Cứ 81 Để Về Làm Việc Cho Đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến Tại Căn Cứ 83.
Phần V: Đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến.
- CHƯƠNG 19: Đường Về Căn Cứ 83. Chiến Hữu Dương Văn Tư, Tư Lịnh Phó Lực Lượng Võ Trang Kháng Chiến.
- CHƯƠNG 20: Căn Cứ 83. Nơi Đặt Đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến. Lần Đầu Tiên Gặp Anh Ngô Chí Dũng, Một Thành Viên Sáng Lập Tổ Chức Người Việt Tự Do Ở Nhật Bản Vào Tháng 11/1975 - Và Nhạc Sĩ Trần Thiện Khải Tức Trần Khánh.
- CHƯƠNG 21: Đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến. Nơi Ở, Làm Việc Của Chiến Hữu Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh. Đặc Công Việt Cộng Đột Kích Tiền Đồn Hải Vân. Hãy Nhớ Lại “Lời Mẹ Dặn” Của Nhà Thơ Bất Tử - Phùng Quán.
Phần VI: Dời Căn Cứ.
- CHƯƠNG 22: Bỏ Căn Cứ 83. Rút Về Căn Cứ Mới Lập: Căn Cứ 27. Một Hệ Quả Tiêu Cực Từ Sự Chia Rẽ, Đổ Vỡ Ở Thượng Tầng Lãnh Đạo MT - Căn Bịnh Trầm Trọng Của Phe Quốc Gia Chống Cộng!
- CHƯƠNG 23: Tham Dự Khóa Quân Chính 2 Ở Căn Cứ 81. Chiến Hữu Tư Lịnh Đặng Quốc Hiền Tức Lê Hồng Mất Tại Khu Chiến? Một Hành Động Thanh Trừng Nội Bộ? Bác Sĩ Nguyễn Hữu Nhiều, Ông Là Ai? Đã Bị Định Đoạt Số Phận Như Thế Nào!? Định Mệnh Đen Tối Đã Dành Cho Lưu Tuấn Hùng.
Phần VII: Đông Tiến I.
- CHƯƠNG 24: Các Đợt Kháng Quản Xâm Nhập. Sức Tàn Phá Của Giặc Nội Tuyến. Hậu Quả Trầm Trọng Sau Các Đợt Kháng Quản!!! Danh Sách Cán Bộ Kháng Quản. Đời Sống Buồn Thảm Trong Khu Chiến Của Ông Nguyễn Thế Minh, Chủ Tịch Mặt Trận Quốc Gia Việt Nam, Khi Liên Kết Với Mặt Trận Hoàng Cơ Minh!

- Cuốn 2/2 -
- CHƯƠNG 25: Chiến Dịch Đông Tiến I. Tư Lịnh Phó Dương Văn Tư Và Quyết Đoàn Trưởng Huỳnh Trọng Hà Chỉ Huy Chiến Dịch. Những Kháng Chiến Quân Anh Hùng Hơn Tráng Sĩ Kinh Kha! Hậu Quả Trầm Trọng Của Chiến Dịch!!! Danh Sách Kháng Chiến Quân Tham Dự Đông Tiến I.
- CHƯƠNG 26: Gia Nhập Việt Tân. Nghe Nhà Văn Võ Hoàng Giới Thiệu Về Đảng Việt Tân Và Được Chiến Hữu Trần Khánh Tức Nhạc Sĩ Khu Chiến Trần Thiện Khải Kết Nạp Vào Đảng Việt Tân. Chủ Trương “Đảng Hóa” Mặt Trận. Dữ Kiện Về Đảng Việt Tân Từ Khu Chiến Ra Tới Hải Ngoại.
Phần VIII: Công Tác Trong Lực Lượng Võ Trang.
- CHƯƠNG 27: Rời Đài Việt Nam Kháng Chiến. Lý Do Xin Ngưng Làm Việc Ở Đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến. Về Nhân Vật Ngô Chí Dũng - Một Thành Viên Sáng Lập Tổ Chức Người Việt Tự Do Ở Nhật Bản Sau Ngày 30/4/1975 - Người Không Chết, Không Bị Bắt, Vì Không Tham Dự Các Chiến Dịch Đông Tiến. Nhưng Cũng Không Thấy Xuất Hiện Ở Hải Ngoại Sau Khi Đài Phát Thanh Việt Nam Kháng Chiến Không Còn Hoạt Động Trên Đất Thái!?
- CHƯƠNG 28: Công Tác Trong Lực Lượng Võ Trang. Chiến Hữu Trương Ngọc Ny, Một Trong Những Người Hùng Ở An Lộc 1972 - Năm 1986, Là Căn Cứ Trưởng Kiêm Quyết Đoàn Trưởng 7686 Trong Khu Chiến Hoàng Cơ Minh.
Phần IX: Chiến Dịch Đông Tiến 2 Lần 1: Tháng 9/1986
- CHƯƠNG 29: Chiến Dịch Đông Tiến II Khởi Động Lần 1. Lễ Ban Quân Lệnh Trước Ngày Lên Đường. Đội Hình Chiến Dịch - Quân Ta Xuống Núi. Không Vượt Sông Mekong Được - Thất Bại. Trở Về Lại Rừng Núi Thái - Lào. Nhận Xét Về Thất Bại Của Chiến Dịch Đông Tiến II Lần 1.
- CHƯƠNG 30: Sinh Hoạt Trong Thời Kỳ Đóng Quân. Chờ Đông Tiến II Lần 2 Từ Tháng 9/1986 Đến Tháng 7/1987. Ăn Tết Dã Ngoại. Việc Tử Hình 2 Kháng Chiến Quân Trần Tuyết Ánh Và A Hứng. Làm Báo - Viết Văn Trên Núi.
Phần X: Chiến Dịch Đông Tiến 2 Lần 2: Hạ Tuần Tháng 7/1987
- CHƯƠNG 31: Chiến Dịch Đông Tiến II Khởi Động Lần 2. Đội Hình Chiến Dịch. Chuyển Quân Đến Bờ Sông Mekong. Vượt Sông Mekong. Trận Đụng Độ Đầu Tiên. Trận Đánh Thứ Nhì Gây Thương Vong Cho Hai Phía. Đường Dài Chiến Dịch - Lịch Sử - Bi Hùng.
- CHƯƠNG 32: Chiến Dịch Đông Tiến II Kết Thúc. Ngày 28/8/1987 - Tin Dữ. Cái Chết Của Chủ Tịch Hoàng Cơ Minh. Toàn Ban Lãnh Đạo Mặt Trận Tự Sát!!! Danh Sách Kháng Chiến Quân Chết - Bị Bắt Làm Tù Binh. Chiến Dịch Đông Tiến III, Đào Bá Kế Chỉ Huy Chiến Dịch.
- CHƯƠNG 33: Trại Tù - Tìm Tự Do.
- CHƯƠNG 34: Đảng Việt Tân - Phân Hóa Và Hệ Quả.
- CHƯƠNG 35: Chương Kết - Cho Ngày Mai!!!

TÀI LIỆU:
1- Việt Nam: 1945 - 1995 Chiến Tranh, Tị Nạn Và Bài Học Lịch Sử 759
2- Thương Quá Phận Bèo Người Lính Trận 764
3- Hãy “Chửi” Chính Mình 772
4- Hồi Ức Của Một Người Tù Không Bị Giam Vào Ngục 777
5- Các Tổ Chức Kháng Chiến Bạn 781
6- Việc Thành Lập Mặt Trận QGTNGPVN 787
7- Việc Yểm Trợ Kháng Chiến Ở Hải Ngoại 804
8- Sự Nghiệp Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh 811
9- Vòng Hoa Gửi Người Phục Quốc! Lê Hồng 828
10- Việt Tân: Lột Xác Hay Thay Áo? 840
11- Một Bức Thư Viết Xong Nhưng Không Gửi 851
12- Đỗ Thông Minh: Người Tìm Đường
13- Ra Mắt Hành Trình Người Đi Cứu Nước
14- 12 Điểm Minh Xác: Phạm Hoàng Tùng Trả Lời Ông Nguyễn Kim
15- Danh Sách Các Kháng Chiến Quân 868: 204 người, có 83 hy sinh
(trong số đó có 10 người bị MT-VT thanh toán?), 25 mất tích, số còn lại bị tù từ 3 năm tới chung thân.
Những Tài Liệu Trích Dẫn 883
Lời Bạt của Nhà Văn Giao Chỉ Vũ Văn Lộc 887
Danh Mục 897
Nhà Xuất Bản Tân Văn 901
Cảm Nghĩ Bạn Đọc 917