Công an ăn cướp

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
CTV Danlambao - Vụ việc một sinh viên trường cao đẳng du lịch tại Sài Gòn bị công an và bảo vệ dân phố dàn cảnh để cướp xe và tống tiềnđang được cộng đồng mạng quan tâm. Qua vụ việc này người dân hết sức hoang mang vì không biết phân biệt đâu là ăn cướp, đâu là công an.
Tối ngày 17/12, sinh viên Chu Hữu Đức, quê ở An Giang học trường nghiệp vụ du lịch chuyên ngành ẩm thực tại Q. Tân Bình đi làm về thì bị 6 người mặc thường phục ép vào lề đường. Một người rút ra thẻ màu đỏ, xưng là Công an phường 17 yêu cầu kiểm tra hành chính vì nghi đua xe. 
Sau đó, những người trên yêu cầu nạn nhân chạy xe về trụ sở Công an phường 17 để làm việc. Sau khi giữ xe, kiểm tra hành chính, công an phát hiện trong cặp của sinh viên có một con dao 4 cm thì có người đánh vào mặt hỏi “cầm dao đi giết người, cướp giật đúng không”. Theo Đức, em đang là sinh viên ngành du lịch, đang làm đầu bếp ở quận 2 nên mua con dao trên để khui các thùng hàng đựng thức ăn đông lạnh nhưng công an lại gán ghép là “cầm dao đi cướp”.
Sau đó, bốn người ra ngoài, hai người trong tổ công tác giữ Đức, dọa phạt 10 đến 15 triệu đồng vì tàng trữ hung khí trái phép. Sau đó, một trong hai người đưa ra một cuốn sổ ghi rõ từng mức phạt với hành vi tàng trữ trái phép hung khí và chỉ ra số tiền Đức phải nộp là 10 đến 15 triệu đồng. Tuy nhiên, một người nói rằng sẽ giúp đỡ để có một mức phạt thấp nhất để Đức không bị đi tù. Theo đó, mức người này đưa ra là 10 triệu đồng.
Đức vì không có tiền mặt nên người này đề nghị giữ một trong ba món tài sản có giá trị của Đức gồm điện thoại iPhone XS Max, nhẫn vàng hoặc xe máy… 
Sau đó, người này hướng dẫn Đức cầm cố xe máy, điện thoại và viết giấy bán xe cho một người tên là Nguyễn Hoàng Minh. Vì quá lo lắng sợ hãi nên Đức đã đồng ý viết giấy mua bán xe theo lời đọc của vị cán bộ ngay tại trụ sở công an phường. 
Ký xong, Đức được trả lại điện thoại, nhẫn vàng và dặn phải đưa tiền trước 11h ngày 18/12 nếu không thì mất xe.
Đến ngày 18/12, Đức chỉ xoay xở được 8,5 triệu đồng và liên hệ với thiếu úy Vinh xin giảm giá xuống thì người này yêu cầu đưa đủ 9 triệu đồng mới đồng ý giao xe. Quá lo lắng Đức đã cầu cứu lên báo chí để tìm cách lấy xe.
Khi sự việc vỡ lỡ, công an Phạm Thái Vinh và bảo vệ dân phố Nguyễn Hoàng Minh đã đồng loạt chối tội và xoá dữ liệu trong camera giám sát tại trụ sở công an phường.
Được biết, Thiếu úy Phạm Thái Vinh (quê Nghệ An), mới được chuyển công tác từ Công an Nghệ An về Công an phường 17 khoảng 1 năm nay. Còn ông Minh là bảo vệ dân phố thuộc sự quản lý của Công an phường 17 khoảng 1 năm nay. 
 
Có thể thấy xưa nay việc công an thường phục tuỳ tiện chặn xe người dân để kiểm tra hành chính mà không chịu bất kỳ sự chế tài đã khiến cho lực lượng dân phòng lẫn công an phường rất dễ chèn ép, và trục lợi.
20.12.2019
 

CTV Danlambao 
danlambaovn.blogspot.com
 
______________
 
 
Như có bác Hồ
trong ngày vui đại thắng Xi Ghêm*
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Ngắm cảnh “đi bão” ngoài đường phố lẫn trong “căn hộ”; người ăn mừng, kẻ ăn có, “bu” quanh cái Cúp Vàng bóng đá Đông Nam Á Việt Nam vừa giành được, sau 60 năm cả nước “mòn mỏi đợi chờ”; cái mà nửa nước ở Miền Nam 60 năm trước đã có nhưng chẳng thèm “đi gió”, chứ ngồi đó mà “đi bão”. Cu Tèo bỗng dưng muốn khóc và bắt chước nhạc sĩ thiên tai Phạm Tuyên, ước chi, “như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng Xi Ghêm”.
 
Từng là một Cu quàng Đỏ, tuy đã bỏ “Đỏ” chạy lấy cu, nhưng do sự “gắn bó hữu cơ” bác- bác- cu- cu, cu- liền- cu, bác- liền-bác không thể tách rời, Cu ta không thể “bỏ” bác được; điều này chẳng may gây nên ngộ nhận cho nhiều người rằng Cu Tèo “bôi” bác; nếu “bôi” bác, tức bôi tro, trét nhọ vào mặt cha già DT, thì Tèo đã không ước gì như có bác Hồ trong ngày vui Đại thắng Xi Ghêm.
"Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng Xi Ghêm". Hỏi lý do nào khiến Cu Tèo “manh động” như thế, thì Cu ta trả lời nhiều vô kể lý do. Đó là:
Một là, Chiến thắng của đội tuyển bóng đá VN do bác Seo (Park Chung) huấn luyện, dẫn dắt đã “đè bẹp” đội tuyển Indonesia một cách không thương tiếc, không khoan nhượng “ba không/ 3-0”, đã rửa nhục cho bác Hồ từng bị nước này công khai “bôi bác” trên báo chí, đòi cha già DT xì tốp ngay việc ôm hôn bừa bãi đám trẻ gái;
 
 
 
Hai là, Lâu nay bị thui thủi trong lăng, nay hình bác được các cháu còn ngoan vác “đi bão” ngoài đường, được ngắm mấy mấy cháu gái cởi truồng trọn gói, hẩy hẩy hất hất, ngất ngất điểm nóng;
 
 
“Cờ in máu chiến thắng mang….”
 
Ba là, Nhờ “đi bão”, hầu như dân cả nước bị cuốn theo quả banh da mà quên tất mọi sự quốc gia nước nhà đều không khá, tất cả cũng vì bác đã ra đi tìm đường phá nước; nay đảng ta chỉ còn biết bám vào món bóng đá, thay cho bài ba lá;
Bốn là, “Đạo đức, Tư tưởng bác Hồ,” được “nổ” bấy lâu, đã bị thằng Anh Tẹc Nét phô ra sự thật, khiến các cháu cụt mất hứng, nay nhờ đại thắng Xi Ghêm mà lấy lại hứng, như Thủ tướng Phúc thú nhận: “Chúng ta muốn sự chiến thắng này sẽ cảm hứng mạnh mẽ vào kinh tế, văn hóa, xã hội để mọi người chúng ta đóng góp xây dựng đất nước Việt Nam cường thịnh, phát triển mạnh mẽ hơn…”
 
 
 
Năm là, Ngày nay đất nước đã “đổi mới tư duy”: độc lập tự do không còn là… "không có gì quý hơn” như bác đã lỡ “tuyên ngôn” ngày nào và lời bác đã, đang bị “chạy” đầy đường, bị giương khắp chốn; đến như “chữ trinh đáng giá ngàn vàng” thế kia mà nay các nhà nữ mô phạm tương lai đang trên ghế nhà trường cũng “có khả năng” làm đĩ ba lần mà không bị đuổi học, thì còn gì quý hơn cái cúp vàng “xi ghêm”;
Sáu là, Mà thôi, vì “lôi” ra đây “không biết đến hết thế kỷ này đã hoàn thiện chưa” nỗi ước chi như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng Xi Ghêm 2019 của Cu Tèo.
Ước chi như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng Xi Ghêm.
Bác Seo vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp đi bão chúng ta!
 
Ghi chú:
(*) SEA GAMES
 
19/12/2019
 
 
 
_______________
 
 
Đánh rắn phải đập ngay đầu
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nguyên Thạch (Danlambao) - Những ngày cuối năm, kể từ ngày 9 tháng 12-2019 cho đến nay, dư luận trong khắp các giới quan chức lẫn dân chúng trong và ngoài nước đang râm ran bàn tán khá xôn xao về chuỗi vụ việc của một ủy viên Bộ chính trị có tên là Hoàng Trung Hải có gốc gác người Tàu và là một trùm gián điệp của Hoa Nam cài cắm vào hệ thống cầm quyền ở Việt Nam khá lâu, và đã leo cao đến chức Phó thủ tướng chính phủ. Tay gián điệp của Tàu cộng này đồng thời cũng đã là bí thư thành ủy Hà Nội, một thành phố đầu tàu của guồng máy chính trị cả nước.
Ngoài những tên manh ý đồ thâm hiểm cùng chuỗi hành vi phạm pháp như Hoàng Trung Hải, Nguyễn Chí Vịnh... cùng nhiều tên phản quốc khác mà giờ đây ông Trọng đã nắm biết được bằng chứng một cách cụ thể, còn có nhiều tên khác nữa, chúng như bầy sâu đang đục khoét đất nước này mà không một người dân nào là không hiểu. Tỏ thái độ quyết liệt với đám sâu dân mọt nước này hay đồng lõa với những tộc ác của chúng là thái độ chứng tỏ quan điểm của ông Đảng trưởng, Chủ tịch quân ủy kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng.
Ở cương vị Tổng bí thư của một đảng phái chính trị độc nhất cầm quyền lãnh đạo cả nước. Nắm trong tay hai chức vụ này, ông Trọng là một nhân vật cao nhất không những về mặt đảng, mà còn cả về mặt nhà nước.
Với quyền lực tối cao như vậy, ông Trọng sẽ hành xử như thế nào với những kẻ tàn phá đất nước một cách kinh khủng, cũng như thông đồng với thế lực ngoại bang nhằm lũng đoạn kinh tế, chính trị và an ninh xã hội để mục đích cuối cùng là thôn tính toàn bộ Việt Nam. 
 
Hãy tạm không đề cập đến vấn đề mà rất nhiều giới, nhiều người đã đồn đoán rằng Nguyễn Phú Trọng đã thần phục Tàu cộng với những hành động tay sai, nối dáo cho giặc ngoại bang trong quá khứ kể từ khi ông lên nắm những chức vụ quan trọng, nhất là khoảng thời gian gần đây mà các giàn khoang HD-981, HD-8 cùng các tàu hải giám, tàu chiến, máy bay, tàu ngầm ra vào Biển Đông như chỗ không người, xâm phạm chủ quyền và quyền chủ quyền không thể chối cãi của Việt Nam nhưng ông Trọng hầu như không thể hiện bất cứ thái độ phản kháng nào.
Hãy tạm đặt cương vị của ông Nguyễn Phú Trọng ở góc độ là một người có trách nhiệm với đất nước, dân tộc cùng sự an nguy của Tổ Quốc thì ông sẽ phải làm gì xứng đáng với cương vị vô cùng quan trọng của ông đối với những tên phá hoại đất nước, và trầm trọng hơn nữa là phản quốc qua những hành động tiếp tay cho giặc?
 
Ông Trọng hay bất cứ những ai am hiểu về chế độ cộng sản là một thứ cơ chế độc tài toàn trị, chính thứ cơ chế này là môi trường tốt cho các tệ nạn cửa quyền, tham nhũng và độc quyết. Cộng sản là nguyên nhân của mọi nguyên nhân đưa đến bất ổn về kinh tế, xáo trộn về chính trị, hỗn loạn xã hội và suy đồi đời sống, đạo lý. Những ai dám từ bỏ cơ chế rất tệ hại này đều là những người sáng suốt và cũng là những anh hùng cái thế.
Đi vào thực tế, ông Nguyễn Phú Trọng không thể, hoặc chưa thể là một trong những vị anh hùng như đã nêu trên thì chí ít ông cũng phải tỏ thái độ với giặc ngoại bang đang lăm le thôn tính đất nước, và giặc nội thù đang tàn phá quê hương và dân tộc, đang nhẫn tâm vì quyền lợi riêng tư cho cá nhân cùng băng nhóm mà xâm phạm thô bạo đến quyền lợi của toàn dân.
Qua kinh nghiệm xử thế, cha ông đã để lại câu ngạn ngữ: "Đánh rắn phải đánh ngay đầu", khi cái đầu bị đập nát thì toàn thân sẽ chết. Đánh cái đuôi hoặc phần bụng thì con rắn sẽ có cơ may quay lại cắn cho chạy nọc.
18/12/2019
 
 
 
______________
 
 

Chửi... 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Nguyễn Dân (Danlambao) - “Thực tế, mở máy ra là thấy mạng xã hội chửi từ trên xuống dưới, chửi không chừa một ai, chửi tràn lan cơ quan công quyền như hát hay”. Đấy là lời của ông Thuận Hữu, chủ tịch Hội Nhà báo VN, và là tổng biên tập báo Nhân dân - được đăng tải trên VietnamNet, 22/10/2019.
 
Tại sao lại chửi? Và chửi để làm gì? Chửi ai? Ai chửi?
Có lẽ đây là những câu hỏi được đặt ra, không để hỏi ai, mà tự trả lời với vẻ hài lòng thích thú. Vì là người ta muốn chửi (từ lâu), mà chưa được chửi. Vì là cái chế độ tạo ra một xã hội ở thời đại đất nước hôm nay - CHXHCNVN - cần phải chửi.
 
“Chửi”. Thật sự cũng đã đi vào nếp sống văn hóa nước nhà trong từng hoàn cảnh. Chửi là một thứ “vủ khí” để chống lại đối phương, kẻ thù... một khi không có cách gì khác hơn là... chửi.
Bị đánh đập, bị áp chế, hành hung, bạt đãi bất công, bị ăn hiếp v.v... trước kẻ mạnh, trước thế quyền, thế lực mà không có phương tiện gì để chống lại. Là... chửi. Chửi cho hả dạ, cho đở tức. vơi đi bao oán thù, bực dọc. Và cũng chửi cho đã miệng, sướng tai... Cho đừng lú, cho khỏi phải phát điên. 
 
Chửi - có nhiều cách chửi:
Chửi tục tằn, thô lổ. Chửi tế nhị, thanh lịch, thanh tao. Chửi biếm nhẻ, khinh khi... Tùy khả năng, trình độ. Tùy giai cấp, hạng người. Chửi chẳng làm chết ai? Nhưng mà thấm. Đôi khi bị hộc máu, lên “tăng xông”, xuất huyết nảo, trở thành bại liệt không chừng?
Bây giờ, cứ mở máy ra (máy vi tính, iphone, ipad, internet...) là gặp chửi: “chửi từ trên xuống dưới, chửi không chừa một ai, chửi hay như hát”. Đúng. Xã hội, chế độ, đất nước hôm nay toàn là chửi. Vì có quá nhiều chuyện xảy ra... đáng chửi. 
- Chửi những tên hại nước, hại dân. Chửi những kẻ thế quyền áp bức. Chửi những thằng làm bậy, nói càng, những đứa yếu hèn nhu nhược mà lên mặt anh hùng. -Chửi những kẻ hiếp người cô thế.
- Chửi cái lũ hèn với giặc, ác với dân. Chửi những tên bán nước cầu vinh, rước voi dày mả tổ. 
- Chửi những con điếm thập thành mang danh CTQH, giữa khi giặc lấn chiếm xâm lăng lại đi hí hửng vui chơi cùng lũ giặc. 
- Chửi những tướng tá ma cô, ăn cho mập sống cho sang chỉ biết cúi lòn đầu hàng giặc.
- Chửi cái đám “đầy tớ” sống nơi cung điện “dát vàng” mà quì lụy kẻ thù, buôn dân bán nước.
- Chửi những đứa khôn nhà dại chợ, thấy giặc thì cung kính phủ phục, mà gặp dân thì hống hách, hung hăng. Chửi lũ phường gía ao túi cơm, gian manh, đốn mạt... 
Có trên 1001 lối chửi, mà cách nào cũng đáng, cũng cần. Vì một chế độ tham tàn, thối nát. 
 
Thể chế cộng sản là một chế độ độc tài, gian manh, tàn bạo, hàng mấy mươi năm độc quyền cai trị, nhốt người dân trong một cái rọ: Nói phải nghe, bảo phải làm, cho ăn gì thì phải chịu ăn thứ ấy. một chế độ bưng bít, tuyên truyền để ngu dân, để dễ bề thống trị. Bắt một dân tộc phải “ngu trung”, phải tôn vinh thần thánh?
Ngày trước, ít chửi hoặc không chửi, vì đã bị khớp mỏ, bịt mồm. Phải chửi khi có lệnh, chỉ chửi lúc được phép, chửi theo “định hướng”? Trên 70-80 năm, một dân tộc bắt phải gục đầu, bao bọc bởi bức ‘tường lửa”chặn ngăn mọi nẽo, dù có chửi cũng chỉ là nơi khoảng thinh không vô âm, vô tiếng.
Ngày nay, nhờ khoa học tiên tiến: Internet - 4.0, 5G... lan tràn phổ biến. Tường lửa bị thủng, tiếng nói rộng khắp, vang xa. mấy cái đầu rừng rú mông muội, tối tăm đành bất lực. Không còn cách nào ngăn chận. Và từ đó: phải...nghe chửi. 
“Chửi ngày chửi đêm, chửi từ trên xuống dưới, không chừa một ai, chửi tràn lan cơ quan công quyền như hát” - Nghe thấm chưa? Đã chưa? Những lổ tai trâu, những cái màng nhỉ điếc? 
Chửi quá, đau quá...và cũng chẳng làm được gì đành phải giả câm, giả mù, giả điếc? Phải chui rúc xuống lổ cống, hang sâu, mỗi khi tình hình khuấy động. Giống “đà điểu” chui đầu vào cát, loài “bọ hung” lũi xác vô phân? Cho yên bề, yên chuyện? Chờ khi yên ổn chui ra: vổ ngực tự hào? Khoe khoang thành tích? 
“Chống đối, tranh chấp... liệu ta có được yên ổn, an nhàn mà ngồi họp hành, bàn bạc như thế này không?” Lú và hèn như thế, thì có nên chửi không? 
Một đất nước suy kiệt lụn tàn, người dân phải đi ở mướn làm thuê xứ người, vì muốn được đổi đời, thay kiếp, phải chết cóng trong những container đông lạnh... mà kẻ “lú” lúc nào cũng khoác lác tự hào: “Đất nước ta chưa bao giờ có được như hôm nay”? Thì như vậy, bảo sao không chửi? 
 
Chửi tràn xuống dưới: 
Còn đám cấp dưới, đám sai nha, những kẻ thừa hành: CAND, CSGT. CSCĐ, đám cán bộ làng xã, phố phường cận kề gần gủi cùng dân, thì vô cùng “kinh tởm” (tàn độc ác ôn, loài yêu tinh, quỉ dữ) cũng cần phải chửi. Một chính quyền áp dụng “luật rừng”, cái gì cũng là rừng rú: Bắt bớ tùy ý, tự quyền - “luật là tao, tao là luật” - hống hách, ngang ngược, lộng hành, gây biết bao nhiêu là khốn khổ: Bắt tùy ý. Đánh đập tùy thích. Cướp mà không được, đưa vào đồn CA tra tấn... Mua gánh bán bưng vĩa hè: đập đổ... cướp giật không chừa? 
Bao nhiêu là tàn ác, bất nhân, tạo nên một xã hội dẫy đầy chết chóc. Người dân như con trùn, con kiến, tha hồ dày xéo, giết tha... Tội ác được bao che. Tội ác cứ lộng hành. Chính quyền phó mặc. Người dân phải là gì? Chỉ còn nước... chửi. 
Nước mất, nhà tan, xã hội bất an, dân tình đồ thán. Đã qua trên mấy mươi năm - gần thế kỷ - từ ngày có đảng (CSVN) với những con người bằng chính sách gian manh, tàn ác, đã gieo bao nhiêu là thảm trạng, là tan thương, chết chóc... 
Chỉ vì lầm tưởng, nghe theo... Đã phải hy sinh vô vàn với bao nhiêu là máu xương tuông đổ, từ thế hệ này, qua thế hệ khác tiếp nối, cuộc đời trầm luân khổ ải. Chỉ có đảng, đám thống trị chuyên quyền là tột đỉnh vinh sang, sung sướng, hưởng thụ mọi thứ... Thì tầng lớp bị trị, người dân thấp cổ bé miệng phải làm sao? Không lực, không quyền, yếu đuối thế cô, thì chỉ có... chửi... 
 
Chửi cho đỡ tức. Chửi cho nguôi ngoai, cho quên đi kiếp sống lầm than, kiếp đời súc vật. Chửi là còn nhẹ? Ước gì...Phải chi... có được phép mầu, quyền lực? Đem chặt, đem bầm (cái đám tụi này) ra trăm mảnh, vẩn chưa hả dạ, vừa lòng? 
 
30/10/2019
 
 
 
 
 
Đăng ngày 22 tháng 12.2019