Print

Tối nay không muốn!

Nguyễn thị Cỏ May

Thấm thoát mới đây mà lệnh «cấm cửa» (ở nhà - confinement) ở Pháp vì dịch Vũ hán được một năm. Đời sống xã hội các nước phát triển thay đổi, kinh tế suy sụp thê thảm. Dĩ nhiên đời sống tâm sinh lý của con người cũng vì đó mà bị  ảnh hưởng sâu xa. Nét đẹp của văn hóa truyền thống Pháp từ thời La-mã như gặp nhau, ôm nhau, câu cổ, bá vai nhau, hôn nhau 1 cái, 2 cái, 3 cái hay 4 cái, tùy theo tập quán địa phương, nay cũng phải bỏ, thay thế bằng cách chào kiểu mới thời corona Vũ hán như «cụng cùi chỏ», «đá cẳng nhau».
Giới bị ảnh hưởng nghiêm trọng hơn hết là những người sống độc thân.
Trong đời sống tình cảm, họ bị mất tinh thần: «Mảnh kia, đối tượng của tình yêu và ái ân, nay trở thành một mối đe dọa nguy hiểm».
Hồi tháng 3/2020, nhiều người còn cầm cự được. Nhiều người độc thân đã tìm cách thích nghi khá dễ chịu với hoàn cảnh mới. Tới mùa hè, họ còn có cơ hội tìm gặp nhau. Nhưng từ tháng 10/2020 và kỳ «cấm cửa» lần thứ hai, không ai còn giữ được kiên nhẫn. Tâm thần bắt đầu giao động.
Không ít người rơi vào tình trạng trầm cảm. Họ như bị gạt ra một bên cuộc sống xã hội như những kẻ bị bỏ quên trong nạn dịch Vũ hán.

Phải chăng những người độc thân bị khốn quẩn hơn hết?
Vào lúc này, không  ai thấy thoải mái cả. Cả những  cặp vợ chồng cũng thấy khá chật vật vì phải đối phó cùng lúc với làm việc ở nhà và trẻ con học hành tại nhà. Còn những người độc thân thì sống trong trống vắng và tự cô lập. Trong thời bình thường, sống một mình thật sự không phải là vấn đề. Trái lại sống độc thân nhiều lúc còn có nhiều thuận lợi và thú vị nữa. Nhưng corona Vũ hán đã thay đổi tất cả.
Sống độc thân thấy thoải mái vì có bạn bè lui tới với nhau. Có lễ hội, ca hát, nhảy nhót, ăn nhậu vui chơi. Một đời sống xa cách hẳn với đời sống trong khuôn khổ gia đình vì nó gắn liền với đời sống xã hội sinh động. Sống trước đã!
Sống với corona Vũ hán, không ai có thể nghĩ được tương lai của mình sẽ như thế nào? Chẳng những thế, người ta còn khép mình vào kỷ luật, vào một nề nếp chung, trong việc đi đứng phải tôn trọng khoảng cách bắt buộc, mặt mày có son phấn cũng phải che kín. Không ai có thể sống bình thường như trước kia. Biện pháp an toàn y tế kéo dài đã làm cho những người độc thân cảm thấy lo âu về tình trạng một thân một mình của mình nhiều hơn.
Như ta biết dịch Vũ hán đã làm thay đổi mọi thứ. Cả đời sống riêng tư. Giờ đây, bạn bè, cha mẹ con cái, ông bà cháu chắt, tất cả chỉ còn gặp nhau trên mạng hoặc trên điện thoại. Tuy nhiên vẫn có những người chỉ gặp nhau trên mạng mà có thể yêu nhau. Những cặp tình nhơn thời corona Vũ hán. Thời gian yêu nhau kéo dài mà vẫn chưa gặp mặt nhau được. Thật tội nghiệp.
Gặp nhau trên mạng, yêu nhau, lúc đầu những người độc thân cảm thấy hạnh phúc lắm vì không gần nhau nên không có những đụng chạm không cần thiết. Nhưng nạn corona Vũ hán kéo dài, người ta cảm thấy sự gặp nhau trên mạng có giới hạn của nó. Thời gian hồ hởi lắng dịu. Một tình cảm thiếu vắng thực tế xuất hiện và thôi thúc. Rồi mọi thứ chấm dứt. Người ta tìm quan hệ với người khác. Tìm cách yêu nhau khác hơn. Có ý nghĩa hơn.
Nhưng dịch bịnh càng kéo dài, người ta càng có xu hướng xa cách nhau hơn. Muốn sống theo tình cảm của mình thì phải gạt bỏ đi sự lo nghĩ về lây nhiểm và chết chóc. Điều này lại làm mất đi ý nghĩa đẹp, lãng mạn của những cuộc gặp gở thực tế. Thử hỏi ai dám không suy nghĩ hợp lý để có thể thả mình theo dục vọng, ham muốn trong lúc này? Nhiều cô cậu độc thân muốn gặp bạn, gặp người yêu nhưng khi nghĩ tới những rủi ro nguy hiểm thì mọi ham muốn liền tan biến ngay.
Tuy nhiên nhiều người lo ngại sống kéo dài trong cô đơn, do dịch Vũ hán chưa biết bao giờ hết, sẽ khó có bạn tình bền bỉ. Vậy nếu có được người yêu trong lúc này thì cứ kết nhau thành vợ chồng được chăng? Phú mặc cho định mệnh!
Đúng vậy, dịch Vũ hán đã thúc đẩy nhiều người quyết định khẩn cấp trong quan hệ tình cảm. Nhưng chuyện gì xảy ra khi đời sống trở lại bình thường?
Hết corona Vũ hán chưa chắc đời sống sẽ trở lại bình thường ngay. Mà có bình thường, tức hết bịnh dịch, nhưng chắc  chắn xã hội sẽ thay đổi, không giống như xưa nữa.

Không muốn tối nay
Một bà vợ trẻ cứ phải nói với chồng «Tối nay không muốn». Và sau cùng bà giải bày «Tôi chỉ phải chịu làm tình với ông chồng của tôi sau khi tôi cảm thấy đã nhiều lần tôi từ chối và hẹn hôm khác».
Chuyện ái ân giữa vợ chồng bị corona Vũ hán làm thay đổi nên sự bình đảng về ái ân giữa vợ chồng không còn nữa. Hiện tượng xã hội này xảy ra do dịch Vũ hán gây ra đã làm cho nhà xã hội học Jean-Claude Kaufmann phải quan tâm, theo dõi và điều tra. Kết quả được ông ghi lại trong một quyển sách của ông mới vừa xuất bản nhan đề là «Không muốn tối nay» (Pas envie ce soir, Ed. Les liens, Paris, 6/2020). Trong phòng the chẳng những chuyện ái ân chênh lệch, kẻ muốn, người không, mà cả chuyện rù rì với nhau giữa vợ chồng cũng trở thành một thứ đối thoại giữa hai người điếc.
Theo kết quả điều tra trực tiếp của ông Kaufmann thì hiện nay đang có một sự khác biệt hẳn về khả năng ham muốn ái ân trong vợ chồng, cả còn trẻ tuổi. Mà thường  chính người đàn bà nói câu «Tối nay không muốn»!
Thường thì sự ham muốn ở người đàn bà mãnh liệt hơn khi đối diện bạn tình hay chồng nay lại bị mất đi sự nhạy cảm đó. Còn người đàn ông thì ham muốn gần như một phản ứng tự động. Ông Trời sanh ra như vậy mà! Nên mới được suy tôn là phái mạnh!
Một bà nhận xét về những ông bồ cũ «Tôi thấy họ luôn luôn hoàn toàn thoải mái với cách sanh hoạt cố hữu của họ. Vừa thấy một cái vú, vừa đặt bàn tay lên đùi của tôi, thì sự ham muốn đã nổi lên tới cổ rồi».
Cũng theo điều tra của ông  Kaufmann vì sự ham muốn giữa vợ chồng chênh lệch quá lớn mà nhiều lúc vợ chồng sanh ra xung đột với nhau. Người vợ phản đối ông chồng là nhiều lần trong đêm toan hiếp dâm mình khi đang ngủ ngon. Đây chính là lúc vợ chồng bước vào «vùng xám» vì hai người nói chuyện với nhau không còn bằng lời nói nữa. Mà nói bằng những cử chỉ, những động tác. Bà vợ thu mình lại ngồi vào góc giường để như vậy gởi cho ông chồng cái thông điệp là tôi «không muốn». Nhưng thông điệp đó, ông chồng không nhận. Mà có nhận được cũng không muốn hiểu vào lúc đó. Vì theo ông chồng thì sự «thỏa thuận» chưa kịp đủ nên cần phải có sự khiêu khích mạnh hơn trước khi phải dừng lại.
Các ông thường phải chủ quan giữ thế tấn công vì biết các bà vốn từ xưa đã thừa hưởng cái di sản giáo dục của thế kỷ thứ XIX là đừng bao giờ biểu lộ sự ham muốn của mình. Dù có đang ham muốn chín người đi nữa!
Nhưng từ nhiều năm nay sự giáo dục ấy đã không còn hiệu lực vì các bà đã mạnh dạn bày tỏ sự ham muốn và cảm xúc của mình.

Tôi không biết vợ chồng chúng tôi kéo dài được không?
Hiện nay có nhiều cặp vợ chồng bị corona Vũ hán chia cách với nhau. Nhiều trường hợp, họ bị bắt buộc phải sống dựa vào nhau vì kẻ còn đi làm được, người lại thất nghiệp. Khi sống phải tùy thuộc vào kẻ khác thường khó bền bỉ. Nhứt là đối với tuổi trẻ. Ngoài ra, trong những hoàn cảnh như vầy, con corona Vũ hán còn bắt buộc giới trẻ hãy kiểm điểm lại mối quan hệ của họ. Có nên giữ không?
Nhiều cặp trẻ yêu nhau nhưng từ nhiều tuần nay không gặp nhau. Đành chờ đợi vậy. Nhưng rồi chờ mà không biết tới bao giờ. Bắt đầu lo ngại. Muốn đi gặp nhau, đi ra khỏi nhà không được.
Chỉ còn biết chờ điện thoại của người yêu. Có người muốn trở về thời xưa: viết thư thăm nhau. Nhưng làm sao tới buu điện?
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: «từ ít lắm 35000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Hai người vừa đồng ý sống chung với nhau từ hai tháng nay thì nay bị tình trạng cấm cửa. Người đàn bà còn làm việc vì làm việc qua điện thoại trong lúc người đàn ông thất nghiệp.
Ở chung trong một căn phòng rộng 25 m2 do người đàn bà thuê và trả tiền. Họ bắt đầu cảm thấy đang sống trong địa ngục.
Người đàn bà làm việc trên giường thì người đàn ông cũng trên giường và ôm chiếc computer chơi những trò chơi trên màn hình. Cả đêm. Người suốt ngày làm việc mệt, đêm không được ngủ vì cùng trên giường, bị ánh sáng của computer làm chói mắt. Bà ta nhiều lúc chạy vào toilettes trốn cho tạm yên thân. Nhưng thở không đủ.
Nhiều lúc phải nói chuyện với nhau bằng email, không nói qua điện thoại vì cùng trên giường. Nói  bằng lời càng không nói được!
Chỉ còn chia tay nhau. Nhưng khốn nạn là hắn không thể ra khỏi nhà lúc này vì cả xứ đang bị cấm cửa!
Nhưng việc «cấm cửa» dài hạn cũng có mặt tích cực của nó. Một cặp sống với nhau 11 năm, có với nhau 2 đứa con. Trước khi xảy ra dịch Vũ hán, họ đã chuẩn bị chia tay nhau nhưng còn chần chờ vì hai đứa con chưa giải quyết ổn thỏa. Nay bị cấm cửa, không ai đi đâu được. Cả hai đành phải nán lại việc chia tay.  Trước tiên vì 2 đứa trẻ. Nhưng sau đó, chúng tôi cảm thấy dễ chịu. Thấy gần nhau hơn, thương yêu nhau hơn. Chúng tôi thât sự bắt đầu sống với nhau tuổi thanh xuân kỳ hai. Từ trước khi có lệnh «cấm cửa», chưa bao giờ chúng tôi được hạnh phúc như hiện nay. Sự thân mật của chúng tôi giống như buổi đầu sống với nhau. Mỗi buổi tối, chúng tôi tay trong tay để giải tỏa mệt nhọc trong ngày làm việc ở nhà. Trước khi có lệnh cấm đi ra ngoài, ít khi chúng tôi gần nhau như vậy.
Chúng tôi mong lệnh «cấm cửa» kéo dài mãi mãi!



Cái «ôm hôn» có đắt lắm không?

Nguyễn thị Cỏ May

Cấm ra đường vì đề phòng lây nhiểm corona Vũ hán làm xáo trộn tận gốc đời sống xã hội pháp. Chỉ riêng giới sinh viên từ một năm nay thất điên bát đảo vì chổ ăn chổ ở: ký túc xá đóng cửa, căn-tin đóng cửa, việc làm thêm không có!
Những nét văn hóa đẹp của Pháp từ lâu đời nay cũng không còn giữ được. Đơn giản như cử chỉ quen thuộc khi người thân gặp nhau: bá cổ nhau hay hôn nhau bị cấm tới nay được một năm. Người ta tự hỏi rồi đây, khi dịch Vũ hán hết, cách chào nhau thân tình đó liệu còn tồn tại hay không? Hay nó lại ôm cổ «nàng Vũ hán» đi luôn?

Đặc thù văn hóa Pháp
Người ta đang nghĩ tới thời hậu Vũ hán, lúc đó, khi gặp nhau, người ta vẫn lao vào nhau, ôm chặt nhau và hôn nhau trên má như trước đây chăng?
Sự thắc mắc này cũng đang chia dư luận Tây làm hay phe: chống và ủng hộ. Xin đừng ai ngạc nhiên tại sao chuyện chẳng có gì mà cũng chia rẻ được người Pháp? Nên nhớ ở Pháp, và chỉ có ở xứ Pháp hay xứ Tây, mới có hơn ba trăm thứ phô-mát mà thôi. Anh cũng nuôi bò, dê, cùu, cũng lấy sữa, cũng làm phô-mát. Đức, Áo, Thụy sĩ,Ý, Hòa lan... cũng cùng nền văn minh ẩm thực, nhưng tuyệt đối không có nước nào có nhiều thứ phô-mát như Pháp. Đó là đặc thù văn hóa Pháp. Nó rất Tây! Và nó phức tạp vô cùng. Hơn người ta tưởng! Do đó mà không có dân nào như dân Pháp là không bao giờ biết cùng nhau đồng ý một điều gì, dù lớn hay nhỏ. Nên lúc nào dân chúng cũng biểu tình chống đối chánh phủ. Tả cũng bị chống. Hữu cũng bị chống. Trung, tức không tả, không hũu, cũng bị chống. Và xuống đường rầm rộ cả lúc đang có lệnh chánh phủ «cấm cửa» vì bệnh dịch.
Nên không phải ngạc nhiên khi chỉ muốn biết sau dịch Vũ hán người ta còn giữ cách chào nhau «ôm và hôn má» nữa hay không lại lập tức sanh ra hai phe chống và đồng ý giữ. Hai phe với quan điểm đối nghịch nhau quyết liệt. Như trên chánh trường, phe tả và phe hũu chống nhau vậy.
 
Cái hôn chào nhau sẽ tồn tại không?
Một phụ nữ Pháp coi TV, bị thu hút mạnh cảnh những người hôn nhau, bá cổ nhau trong phim thời trước đây khi gặp nhau và chào nhau. Bà ấy cho biết thật là cảm động khi trông thấy lại nét đẹp của nền văn minh Pháp (Tuần báo Le Point, 28/02/21).
Từ lúc bị dịch Vũ hán, lệnh ban hành cấm gần nhau dưới 2 m, trên báo, thường có những bài ngắn chế diểu nay còn đâu nét văn minh phổ cập lâu đời của Pháp, với cái «hôn nhau» lúc gặp và lúc từ giã. Giữa người thân gia đình và bạn bè.
Không riêng báo Tây châm biếm người Pháp bị cấm hôn nhau, mà cả báo ngoại quốc nữa. Chính báo ngoại quốc châm biếm mới chua. Họ hỏi liệu người Pháp khi chào nhau mà không hôn nhau có thể chịu nổi về mặt tâm lý hay không: «Làm thế nào người Pháp sẽ có thể sống được nếu gặp nhau mà không hôn nhau?».
Từ tháng 3/2020, cách chào nhau của người Pháp bắt đầu xáo trộn sâu xa. Một, hai, ba, bốn cái hôn má bỗng một sớm, một chiều, không còn nữa. Bị cấm. Vả lại, không chỉ bị cấm, mà không ít người cũng không dám nữa. Sợ con xẩm Vũ hán 19 tuổi, nó bóp mũi bắt đi!
Hôn 1 cái, 2 cái... phải biết ứng xử đúng cách và đúng nơi. Chớ không tự ý muốn làm mấy cái cũng được. Vùng Bretagne, phía Tây-Bắc Paris, người ta chỉ hôn một cái lên má thôi. Dân phía cực Bắc, vùng biển Manche, bên kia là Anh, chào nhau bằng 2 cái hôn. Dân phía cực Nam, họ có tập quán hôn nhau 3 cái. Còn dân phía Đông lại hôn nhau 4 cái.
Nói hôn lên má chớ thật ra chỉ là «má kề má» hay «tai kề tai» mà thôi, nhưng phải đánh «tróc» một tiếng cho thanh, cho dòn, mới đúng điệu.
Nhưng cử chỉ này, tuy đơn giản như vậy, lại là một phần quan trọng của lịch sử văn minh Pháp. Thành thật hay bắt buộc, theo nghi lễ hay tùy nghi, có ý nghĩa hay tào lao, thì cái «hôn chào nhau» cũng là một phần di sản quốc gia Pháp.
Nhà nhơn chủng học David Le Breton nhận định cách chào nhau «bắt tay giữa những người đàn ông sẽ tồn tại bình thường trong lúc đó, ôm hôn, cách chào nhau mang tính phụ nữ, quá thân mật, riêng tư và cố ý, có thể sẽ khó được tiếp tục tồn tại». Bởi trong thời buổi mọi người cảm thấy cái thân của mình dường như cồng kềnh dễ bị nguy hiểm. Ai cũng muốn thu mình lại cho thât nhỏ để an toàn hơn.

Cái hôn là một thứ «tiền giữa hai người»
Một năm sau khi corona Vũ hán tới, người ta thấy ở đời không có gì còn đúng nữa, còn tin là chắc chắn nữa. Nhiều nhà phân tâm học cho rằng mọi người đang sống thiếu vắng sự quan hệ xã hội. Vì thế, giữa nghi lễ hay sự cấm đoán và thực tế, mọi thứ sẽ không đơn giản. Khoảng cách mà thân thể của chúng ta phải giữ đối với thân thể khác liên hệ mật thiết với tính thân mật. Như chúng ta sẽ khó chịu khi một thân thể xa lạ lại quá gần chúng ta. Trái lại rất dễ chịu khi một thân thể quen thuộc, thân mật cạnh kề. Nên cái hôn vẫn là khoảng cách gần nhứt với nhau! (Theo nhà tâm lý học Dominique Picard).
Bà nói thêm «Khi một cử chỉ bị ràng buộc bởi nghi lễ quá nặng thì nó sẽ mất đi tình cảm thân thiện và sự xúc động. Hôn để chào nhau là không nên đặt miệng lên má, mà làm như có sự đụng chạm nhau mà kỳ thật là không. Đó là cách lập lại khoảng cách tâm lý: người ta vẫn giữ khoảng cách cá nhơn, ngay cả hôn nhau để chào nhau».
Theo triết gia Gerald Cahen (Hôn. Những bài học tình yêu đầu tiên, Paris), «cái hôn, trước nhứt, là một thứ tiền giữa con người với nhau. Bởi người ta luôn luôn trả giá, tính toán cách để hôn nhau».
Nhìn lại lịch sử thì «cái hôn» chiếm một địa vị quan trọng nhưng vẫn không tránh khỏi vận thăng trầm theo lớp sóng phế hưng của thời cuộc. Không chỉ riêng vì đại dịch Vũ hán hiện nay mà nó bị cấm kỵ. Từ thời văn minh La-mã, hôn chào nhau đã bị Hội đồng Carthage năm 397 cho là xấu, khiếm nhả nhưng qua thời Trung cổ thì được nhìn nhận là cử chỉ lịch sự, văn minh, dành cho hiệp sĩ quí tộc và cho giới tăng lữ. Nhưng lại cấm vào thế kỷ XIV vì đại dịch đen (la peste noire). Như ngày nay trên khắp thế giới vì corona Vũ hán.
Qua thời Phục hưng, hôn chào nhau trở lại nhưng mang tính nghi lễ trưởng giả «nịnh đầm». Đàn ông hôn tay các bà nhưng chỉ bên ngoài bao tay, và môi chỉ phớt qua nhẹ nhàng. Còn hôn chào nhau nơi công cộng thì bị đưa vào sổ bìa đen. Nhưng nó lại phổ biến trong gia đình, họ hàng với nhau. Mãi cho tới cuộc nổi loạn tháng 5/68 ở Paris, nó mới thoát ra bên ngoài rộng rãi.
Điều lạ là cuộc nổi loạn tháng 5/68 làm đảo lộn giá trị xã hội, xóa bỏ những nấc thang giá trị xã hội đang có, như cả trong nhà trường, không cần cho điểm bài vở học sinh vì cho điểm là phân biệc đối xử, đánh mất tính bình đẳng.

Kiss bùng nổ những năm 80
Trong hạ bán thế kỷ XX, hôn chào nhau dần dần được tái khẳng định. Nhưng phải đợi tới những năm 80, nó mới thật sự bùng phát cho đến khi nó được định chế hóa trong giới xí nghiệp, giữa những đồng nghiệp với nhau. Và khi phát triển mạnh thì khó tránh bị lạm phát.
Hôn chào nhau nay bắt đầu bị chống đối.
Vậy nay, sau đại dịch Vũ hán, chào nhau sẽ giữ cách hôn nhau như cũ chăng? Người ta giữ hay bỏ cái tập quán đẹp đã có từ ngàn năm?
Nhưng qua thời gian dài bị đại dịch, cách chào nhau hằng ngày đã thay đổi và nay gần như mọi người đã bắt đầu quen. Cả người thân trong gia đình. Theo kết quả thăm dò dư luận của hãng YouGov hôm tháng 6/2020, sau đợt cấm cửa lần thứ nhứt, có 26% người Pháp cho biết họ chủ trương hôn trở lại khi chào nhau. Qua tháng 2/2021, con số này không thay đổi. Cho nên giữa «ủng hộ và chống» hôn chào nhau vẫn có một khoảng cách.
Trong trường học, học sinh bị ngăn cách nghiêm ngặt hơn. Cung cách ứng xử của trẻ con cũng thay đổi và thích nghi. Gặp nhau, ôm vai, bá cổ vẫn là cử chỉ quen thuộc biểu hiện sự thân thiện với nhau thì nay tự chúng nó thấy không hẳn cần thiết nữa. Chúng nó cho rằng nay Café là nơi và cơ hội biểu lộ bồ bịch với nhau. Sự thân thiện thể hiện qua cái nhìn cũng đủ.
Còn phe «no-kiss», hôn chào nhau có giữ hay không không phải là vấn đề thật. Vì cứ nhìn lại coi từ cả năm nay, người ta chào nhau hằng ngày mà không phải hôn nhau có gì thay đổi trong cuộc sống? Đời sống không đáng sống nữa chăng?
Không hôn nhau nữa nay sẽ không chỉ vì tôn trọng khoảng cách y tế, mà nó là một quan niệm mới trong quan hệ xã hội xuất hiện và đang định hình.
Theo Dominique Picard, tâm lý học, thì «hôn chào nhau vì là nét đẹp của văn minh lâu đời Pháp sẽ tái lập một khi hết nạn dịch. Đó là điều chắc chắn». Nhưng tới chừng nào? Trong 6 tháng nữa hay trong một hai năm nữa? Chờ coi.
Nhưng hiện tại, hôn là bị phạt 135 euros tại chỗ. Tuần rồi, ở Paris, hai người bạn từ lúc trẻ tình cờ gặp nhau sau hơn mười năm không có dịp gặp lại. Họ đều vui mừng khôn xiết, liền lao vào nhau, ôm nhau, hôn nhau.  Vừa buông nhau ra, hai chú cảnh sát tiến tới, lễ phép chào cô cậu, chìa sổ phạt, hạ bút biên ngay 135 euros, xé ra, chìa cho hai người.
Cái hôn có đắt lắm không?
Nguyễn thị Cỏ May

 

Đăng ngày 09 tháng 03.2021