Hà Nội không hòa giải dân tộc


Ngày 7 tháng 10 vừa qua, Hà Nội không chấp nhận tìm kiếm số quân nhân Việt Nam Cộng Hòa mất tích trong chiến tranh, nên Thượng Nghị Sĩ Jim Webb, chủ tịch Tiểu Ban Ðông Á-Thái Bình Dương tuyên bố: Mỹ sẽ ngưng giải ngân khoản tiền viện trợ để tìm kiếm quân nhân mất tích.

Rõ ràng cộng sản Hà Nội vẫn nuôi mối căm thù dai dẳng kể cả đối với người đã chết, đó là một thông điệp công khai, trong khi ngoài miệng họ hô hào “lấy đại nghĩa dân tộc xóa bỏ hận thù.”

Trước đây Tổng Bí Thư Ðỗ Mười kêu gọi hãy quên quá khứ và “hòa hợp” để xây dựng quốc gia. Suốt bài diễn văn Ðỗ Mười đọc trước đại hội người Việt Nam sống ở nước ngoài tổ chức tại Hà Nội, Ðỗ Mười không hề đề cập đến hai chữ “hòa giải.” Và mãi mãi không bao giờ có một tên lãnh đạo cộng sản nói đến hai chữ hòa giải nầy. Phải chăng là một chủ trương cứng rắn vĩnh viễn không đổi thay?

Có 2 điểm mà tin tức gần đây cho thấy Hà Nội công khai thẳng thừng bác bỏ:

- Công khai phổ biến danh sách công chức quân nhân miền Nam đã bỏ mình trong các “trại cải tạo” và chỉ nơi chôn cất họ cho gia đình nạn nhân.

- Cộng sản Hà Nội nên khởi sự hòa giải với và xóa bỏ hận thù với những người đã chết trước khi kêu gọi người sống “lấy đại nghĩa dân tộc xóa bỏ hận thù.”

Lời tuyên bố của Nghị Sĩ Webb nói về người chết, khiến chúng ta phải nhắc tới những chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh bảo vệ tổ quốc tại đảo Hoàng Sa năm 1974.

Nếu tổ quốc của cộng sản Hà Nội là Việt Nam chứ không phải là Trung Cộng, thì bất cứ ai hy sinh tính mạng mình để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ đều là tử sĩ vị quốc vong thân.

Nhưng khi ông LS Cù Huy Hà Vũ đề nghị dựng bia kỷ niệm hai trận đánh Hoàng Sa và Trường Sa, trong đó có 54 tử sĩ VNCH, Hà Nội không nhận.

Rõ ràng hơn nữa là vấn đề “Nghĩa Trang Quân Ðội Biên Hòa.” Hành động đầu tiên là Việt cộng cho giựt sập tượng Tiếc Thương trước cổng.

Sau đó là một sự trả thù man rợ bằng cách dùng súng bắn vào mặt những tấm hình trên mộ bia, hay dùng búa đập phá Thánh giá, bảng tên, đóng đinh vào mắt, v.v..

Tổng số mộ trong nghĩa trang ước khoảng trên 20 ngàn. Nhiều nhân chứng cho biết trên 50% ngôi mộ bị đập phá, nghĩa là phải có một chủ trương, một sự chỉ huy chớ không phải sự nóng giận phá phách của một vài người mà con số lên trên 10 ngàn ngôi mộ.

Trong khi đó, lại có một đội quân canh chừng quản lý và họ xây nhà ở dưới chân nghĩa dũng đài. Cấm không cho thân nhân người chết, hay bất cứ ai, đến tu sửa, thăm nom, nhang khói!

Sự đập phá, cấm đoán cũng chưa thâm độc bằng chủ trương trồng cây, biến nghĩa trang thành một đám rừng hoang của những cây sao, cây dầu, cây muỗng... hiện đã cao hơn mười mấy thước có cây đường kính lên trên 30cm.

Một thời gian xa sau này mồ mả tử sĩ Việt Nam Cộng Hòa sẽ bị rễ cây xuyên qua, đội đất, nứt vỡ đổ nát. Nơi đây sẽ là một bãi tha ma giữa rừng.

Ðó là sự trả thù đầy thú tánh, ngược với tập tục và truyền thuyết ông bà mình để lại: là sự đại kỵ khi mồ mả của ông cha bị rễ cây đâm xuyên thì gia đình xào xáo, con cháu không thể phát đạt.

Có ai thấy một “nghĩa trang liệt sĩ” nào của Việt cộng được trồng cây rậm rạp đâu? Có ai thấy một nghĩa trang nào trên thế giới trồng cây như đám rừng không? Thì đây là một chủ trương tàn ác, giả mạo, kém văn minh của bọn người mất nhân tính.

Khi ông Nguyễn Cao Kỳ xin cho phép tu sửa nghĩa trang quân đội, ông được hứa hẹn, nhưng thực tế cộng sản đã cho ông ăn bánh vẽ!

Sự kiện đó là một bằng chứng, lằn ranh Quốc-Cộng được tô đậm thêm bằng sự căm thù vĩnh viễn. Cộng sản Hà Nội đối với người chết là như vậy nói chi đến người còn sống.

Theo tập Hồ Sơ WikiLeaks, mà công ty Người Việt ấn hành bản Việt ngữ trong tuần nầy, Nguyễn Tấn Dũng, lúc đó là phó thủ tướng, đã gặp Ðại Sứ Burghardt. Ông đại sứ đề nghị Hà Nội cho Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ về thăm quê hương.

Nguyễn Tấn Dũng giận dữ trả lời rằng các viên chức cũ Sài Gòn là “tội đồ” sẽ không bao giờ được chào đón trở về. Ðại Sứ Burghardt tiếp tục yêu cầu Hà Nội cấp chiếu khán cho ông Kỳ về Việt Nam để biểu hiện một sự giải hòa.

Chuyến đi của Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ được truyền thông báo chí trong nước quảng bá rầm rộ và bị phê phán gắt gao ở hải ngoại.

Rò rỉ của WikiLeaks chứng minh thái độ căm thù oán hận của Nguyễn Tấn Dũng nay là thủ tướng cầm đầu chính phủ Hà Nội, dư luận cho rằng trên thực tế ông có quyền lực nhứt, trên cả tổng bí thư và chủ tịch nước.

Ðến lượt nhóm Quốc Gia Nghĩa Tử Heritage, do Thiếu Tướng Kỳ khuyến khích, về Việt Nam với sự nhiệt tình và hăng hái làm đơn công khai xin phép được tu sửa mồ mả ông cha.

Họ liền bị Hà Nội dùng “chiến thuật đưa đẩy” từ phó chủ tịch tỉnh Bình Dương sang quận Dĩ An, rồi qua ban quản trị nghĩa trang, tại đây người ta lại chuyển về tỉnh Bình Dương và cuối cùng sau ba năm trời theo dõi hầu hạ, bà phó chủ tịch quận Dĩ An cho biết Trung Ương không đồng ý.

Những sự kiện trên đây đủ cho thấy cộng sản Hà Nội tô đậm lằn ranh Quốc-Cộng bằng căm thù hằn học. Không khi nào trong đầu họ có ý nghĩ “hòa giải.”

Họ hô hào “hòa hợp” bởi vì họ cần những tay sai, hay những hạng người có tư thế đánh bóng chế độ như hàng thần lơ láo Nguyễn Cao Kỳ làm trung gian hòa giải theo đề nghị của người Mỹ.

Người Mỹ không bao giờ hiểu được sự thâm độc và tráo trở của cộng sản Bắc Việt nói riêng và cộng sản quốc tế nói chung.

Cộng sản Hà Nội hãy hòa giải hòa hợp trước tiên với toàn dân trong nước, đang căm thù chế độ các ông. Hòa giải với công nhân đang bị bóc lột, lương không đủ sống.

Hòa giải với dân oan bị cướp nhà cướp đất không còn cách sinh nhai. Hòa giải với các tôn giáo bị bách hại, đàn áp, cấm đoán.

Hòa giải với trí thức bất mãn, đảng viên thức tỉnh, với dân nghèo than oán. Trước khi Hà Nội hô hào: “Lấy đại nghĩa dân tộc xóa bỏ hận thù” với chúng tôi các viên chức chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

Cũng như cựu bộ trưởng Xã Hội VNCH, ông Phó Bá Long, năm 1992 về dự đại hội, xin Hà Nội ban ơn Ðại Xá cho những người của chế độ cũ. Nếu ông xét mình có tội thì hãy xin ơn đại xá cho ông.

Còn toàn thể quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa, không có tội lỗi gì cả. Chúng tôi hãnh diện đã tham gia chống cộng sản Bắc Việt vì họ vâng lệnh Bắc Kinh làm nghĩa vụ quốc tế đánh chiếm miền Nam và đang dâng, bán cho quan thầy Trung Quốc.

Chúng tôi, đã lãnh hội triệt để chính sách nhất quán của đảng và nhà nước của các ông là “căm thù dai dẳng” đối với người đã chết! Vậy thì chúng tôi những người còn sống, sẽ không khi nào đề cập đến những chữ “Hòa Giải Dân Tộc” nữa.

Trái lại chúng tôi kêu gọi toàn dân bằng mọi cách “hóa giải” độc tài cộng sản, đoàn kết dân tộc để xây dựng lại đất nước và chống giặc Tàu cộng xâm lăng.

Võ Long Triều
23 November 2011