6 lý do giúp chế độ cộng sản tồn tại

Trần Trung Đạo

Hôm đó là ngày 11 tháng 9, 1987 và Mikhail Gorbachev đang nghỉ ngơi trong một biệt thự ở Hắc Hải. Một phụ tá trình lên ông lá thư từ chức Ủy viên Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Liên Xô của Boris Yeltsin . Gorbachev đọc lá thư mà không tin đó là sự thật. Trong lịch sử đảng CSLX đây là lần đầu một lãnh tụ CS cấp trung ương từ chức. Đấu tranh nội bộ dù sâu sắc như giữa Leon Trotsky và Stalin mấy chục năm trước cũng không có chuyện từ chức. Việc tự ý rời nhiệm sở là việc chưa từng có và cũng không được phép. Leon Trotsky bị tước đoạt mọi chức vụ, loại trừ ra khỏi đảng năm 1927 và cuối cùng bị ám sát ở Mexico năm 1940.
Theo lời Gorbachev, ông gọi về Moscow và ra lịnh cho các phụ tá đến khẩn thiết với Yeltsin đừng tiết lộ nội dung lá thư ra ngoài vì quần chúng và thế giới sẽ biết sự rạn nứt trong nội bộ đảng CSLX. Hơn một tháng sau đó, trong phiên họp của ban chấp hành trung ương đảng CSLX, Boris Yeltsin chính thức từ chức. Tuy phiên họp được tổ chức trong vòng bí mật, các tin tức về Boris Yeltsin từ chức cũng đã nhanh chóng lọt ra ngoài. Mảnh vỡ đó đã dẫn tới tự tan vỡ từ trung tâm đảng CSLX, một tổ chức chính trị bí mật, sắt máu và chặt chẽ nhất từ trước đến nay. Đặc điểm bí mật và sắt máu đã giúp cho cơ chế CS tồn tại với một kỷ lục 74 năm tại Liên Xô so với Đảng Cách Mạng Thể Chế Mexico (Mexico’s Institutional Revolutionary Party) cầm quyền được 71 năm.
Nhưng đó không phải là lý do duy nhất.
Nhân dịp có sự đụng độ cá nhân giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng trong đại hội đảng CS lần thứ XII này, người viết xin tổng kết các lý do chính để những ai, nhất là những người nghĩ mình đang đấu tranh cho dân chủ Việt Nam, hy vọng sự rạn nứt giữa Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng sẽ dẫn đến những thay đổi căn bản và tốt đẹp cho đất nước thì cũng đừng mơ mộng và kỳ vọng nữa.
Việc mong đợi đảng CS tự thay đổi chẳng những làm nhụt ý chí đấu tranh, chứng tỏ sự yếu kém của mình mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến cả các phong trào dân chủ đang cố gắng vươn lên.
Những thư kiến nghị, thỉnh cầu lần nữa “đem đàn gảy tai trâu” như bao nhiêu lần trước. Với Nguyễn Phú Trọng và Nguyễn Tấn Dũng, quyền lợi của đảng bao giờ cũng được đặt lên trên quyền lợi cá nhân. Rồi mai đây, sóng gió trong nội bộ đảng sẽ qua, Nguyễn Tấn Dũng mất quyền nhưng không mất lợi, chỉ có đất nước là bị xâm thực dần cho đến khi mất hẳn vào tay Trung Cộng.
Dưới đây là sáu lý do :

1. Đảng CS kiểm soát toàn bộ cơ cấu kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội bằng tuyên truyền và khủng bố
Lý do này rất hiển nhiên và dễ hiểu. Tuyên truyền kết hợp với khủng bố tạo thành cột xương sống của chế độ độc tài CS. Ngoài nhà tù và sân bắn, đảng CS áp dụng một chính sách tuyên truyền tàn độc nhất trong lịch sử loài người. Tinh vi đến mức người bị tẩy não hoàn toàn không biết mình bị tẩy não mà cho CS là một lý tưởng của đời người và hiến thân cho đến chết.
Sau cách mạng CS Nga, 1917, công việc đầu tiên Lenin phải làm ngay là thành lập cơ quan tuyên truyền Agitprop và trong giai đoạn đầu còn do chính Lenin đích thân lãnh đạo. Tại Trung Cộng cũng vậy, trong đại hội đảng CS Trung Quốc lần đầu vào năm 1921 chỉ bầu ra vỏn vẹn ba ủy viên trung ương nhưng một trong ba ủy viên đó chịu trách nhiệm tuyên truyền.
Cơ quan tuyên truyền tẩy não trung ương đảng kiểm soát từng chi tiết các sinh hoạt tri thức, thông tin, truyền thanh, truyền hình, báo chí. Hệ thống kiểm duyệt trong chế độ Cộng Sản không chỉ ở trung ương mà theo nhiều tầng lớp. Ngay cả khi các tác giả viết bài cũng đã thực thi tự kiểm duyệt vì họ biết những gì nên viết và những gì không được viết trước khi nạp bản thảo cho cơ quan kiểm duyệt nhà nước. Các tác phẩm phim ảnh được duyệt nhiều lần để bảo đảm khi đến người dân không có một tình tiết nào đi ngược với đường lối của đảng.
Để tồn tại sau những đãi lọc của văn minh nhân loại, phương pháp và mục đích tuyên truyền CS cũng thay đổi theo thời gian. Chẳng hạn, trước năm 1990 nền giáo dục CS đặt nặng lên học thuyết Marx-Lenin nhưng sau này thêm vào một cái đuôi tư tưởng dân tộc như tư tưởng Mao tại Trung Cộng và tư tưởng Hồ Chí Minh tại Việt Nam.

2. Đấu tranh nội bộ nhưng có cùng một mục tiêu và bị chi phối bởi một kỷ luật đảng
Lịch sử phong trào CS thế giới từ Liên Xô đến Trung Cộng hay như vừa diễn ra tại Việt Nam cho thấy dù có đấu tranh nội bộ, các lãnh tụ CS luôn đặt mục tiêu chung của đảng lên hàng đầu. Các lãnh đạo đảng chọn hy sinh quyền lợi cá nhân vì sự sống còn của đảng. Tất cả đảng viên CS bị chi phối bởi một cương lĩnh duy nhất là cương lĩnh đảng CS.
Để duy trì tính thống nhất, đảng CS áp dụng một kỷ luật sắt trong nội bộ đảng. Ngoại trừ trường hợp Khrushchev tố Stalin trong đại hội lần thứ XX của đảng CS Liên Xô, ít khi nào một lãnh đạo Cộng Sản đứng lên thẳng thắn vạch trần tội lỗi của lớp lãnh đạo trước. Làm như thế là phản đảng vì đã tạo chỗ hở cho kẻ thù tấn công vào đảng. Không ai tiên đoán được số phận của Boris Yeltsin ra sao nếu ông ta từ chức, đừng nói chi dưới thời Stalin mà chỉ 10 năm trước đó.
Đời tư các lãnh tụ CS là tài sản bí mật của đảng. Các lãnh tụ độc tài dù tự sát như Adolf Hitler, bị giết như Benito Mussolini hay bị treo cổ như Hideki Tojo, tội ác của họ cũng đều được phanh phui sau Thế Chiến thứ Hai. Các thế hệ lãnh tụ CS thì khác. Tội ác của các lãnh tụ CS được che giấu kỹ. Vai trò của Kim Nhật Thành trong chiến tranh chống Nhật, Hồ Chí Minh trong chiến tranh chống Pháp, Fidel Castro trong chiến tranh chống độc tài Batista, Stalin trong chiến tranh chống Đức, Mao Trạch Đông trong chiến tranh chống Nhật được đề cao đến độ làm như nếu không có họ có thể toàn dân tộc đã bị xóa tên khỏi lịch sử loài người. Hình ảnh Mao Trạch Đông chính thức tuyên bố thành lập nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, hình ảnh Hồ Chí Minh đọc “tuyên ngôn độc lập” đã được đánh bóng sáng đến mức mọi tội ác tày trời khác của họ đã trở thành tội ăn cắp, tội trộm vặt.

3. Bảo vệ tính kế tục cai trị của đảng
Chế độ CS là một chế độ phong kiến đỏ và do đó, đặc điểm kế tục cai trị CS vô cùng quan trọng.
Trường hợp Đặng Tiểu Bình đối với Mao Trạch Đông là một ví dụ điển hình.
Đặng Tiểu Bình là một trong những người chịu đựng sự hành hạ và mất mát lớn lao về nhân mạng trong thời Cách mạng văn hóa. Bản thân Đặng Tiểu Bình bị chính Mao thanh trừng nhiều lần và con trai của họ Đặng trọng thương khi bị ném từ cửa sổ xuống đường. Chuyện đời tư của Mao, từ bản chất độc tài, nghi kỵ cho đến cá tính trăng hoa dâm dật, Đặng Tiểu Bình biết hơn ai hết, nhưng khi lên nắm quyền hành, ông ta vẫn tiếp tục sơn son thiếp vàng lên một hình tượng mà cá nhân ông vô cùng căm hận. Trên đồng nhân dân tệ từ đơn vị một đồng cho đến một trăm đồng vẫn in khuôn mặt mỉm cười của một trong những kẻ từng điều khiển bộ máy giết người tập thể khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại.
Là một trong số rất ít lãnh đạo Cộng Sản lão thành còn sót lại từ thời Vạn lý trường chinh và cũng quá thuộc sử Tàu, Đặng Tiểu Bình biết, giống như các triều đại phong kiến Trung Hoa, đặc tính kế thừa của một quyền lực trung tâm là một yếu tố sinh tử của chế độ Cộng Sản.
Họ Đặng biết rằng điểm trung tâm vỡ toàn bộ hệ thống cai trị sẽ vỡ theo. Đặc điểm kế tục còn được thể hiện qua tầng lớp “Thái tử đảng,” con cháu của các cựu lãnh đạo đảng, tiếp tục vai trò lãnh đạo như trường hợp Ôn Gia Bảo, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình tại Trung Cộng. Tại Việt Nam, thành phần “Thái tử đảng” cũng đang “nối bước cha anh.”

4. Sử dụng “thành phần xăng nhớt” cho bộ máy toàn trị
Thành phần trung thành và cuồng tín do chính sách tẩy não nặn ra đa số là những kẻ dốt nát, ngu ngốc, phát biểu những câu chỉ làm trò cười cho thiên hạ và không thể điều hành bộ máy nhà nước. Bộ máy độc tài toàn trị CS chạy được nhờ vào một thành phần khác có trình độ kỹ thuật chuyên môn cao thuộc các lãnh vực của đời sống mà người viết tạm gọi là “thành phần xăng nhớt.”
Khá đông trong “thành phần xăng nhớt” này là những người có học, có kiến thức về kinh tế chính trị, khoa học kỹ thuật, văn hóa xã hội, biết được lẽ đúng sai nhưng thỏa hiệp với tập đoàn cai trị để đổi lấy một cuộc sống an nhàn, vinh hoa cho bản thân và gia đình. Thành phần này chấp nhận là xăng nhớt cho bộ máy độc tài tiếp tục cày xéo lên đất nước. Nhiều trong số họ được đào tạo tại các trường đại học danh tiếng thế giới, học và hiểu tường tận các nguyên tắc để xây dựng một xã hội dân chủ nhưng khi về nước họ đã bán thân cho đảng CS.
Một khi lớp xăng nhớt này trở thành cặn bã lại có một lớp khác lên thay. Như người viết đã phân tích trong bài “Bàn về tẩy não”, lbert D. Biderman trong bản tin của Viện Hàn Lâm Y Khoa New York gọi thành phần này là những người “cho thấy việc chống lại chỉ là hành động vô ích”, từ đó “phát triển một thói quen tuân phục,” và cuối cùng “đầu hàng có điều kiện” trước đảng CS.

5. Các lãnh tụ CS chỉ giết nhân dân nước họ nên thế giới ít quan tâm
Không giống chế độ độc tài Đức Quốc Xã tàn sát dân Do Thái, lãnh đạo Cộng Sản các nước thường giết chính đồng bào cùng máu mủ, cùng tổ tiên, cùng đất nước với họ.
Ngay từ sau 1975, dư luận thế giới đã biết đến tội ác của chế độ Pol Pot. Năm 1976, tạp chí Time còn đăng cả bức hình một tội nhân đang bị đánh vào đầu bằng cuốc, tuy nhiên, ngoài Việt Nam tấn công chế độ bằng một lý do riêng vào tháng Giêng, 1978, không một quốc gia nào có hành động cụ thể để ngăn chặn tội ác của Pol Pot.
Theo Black Book of Communism do Harvard University Press xuất bản, gần một trăm triệu người bị giết dưới chế độ CS nhưng không phải do nước ngoài xâm lược mà do chính các lãnh tụ CS giết nhân dân nước họ như trường hợp Mao giết 65 triệu, Lenin và Stalin giết 20 triệu, Pol Pot giết 2 triệu, Hồ Chí Minh giết 1 triệu (không tính nhiều triệu người Việt vô tội của cả hai miền trong chiến tranh xích hóa Việt Nam từ năm 1954 đến năm 1975).

6. Lãnh đạo Cộng Sản thường tận dụng ảnh hưởng của kẻ thù đã chết
Những lãnh tụ Cộng Sản thường tận diệt kẻ thù còn sống nhưng ca tụng kẻ thù đã chết. Stalin ca tụng Lenin, Fidel Castro ca tụng Ernesto “Che” Guevara, Đặng Tiểu Bình ca tụng Mao Trạch Đông.
Lấy trường hợp Che làm ví dụ. Nếu Ernesto “Che” Guevara không làm cách mạng phiêu lưu Nam Mỹ mà tiếp tục ở lại Cu Ba, thật khó tưởng tượng ông ta có thể sống sót dưới bàn tay của Fidel Castro. Một rừng không có hai cọp, một nước không có hai vua, đừng nói chi là quan hệ giữa Che và Fidel Castro rạn nứt trước khi Che tạm biệt vợ con lần cuối và lên đường đi Bolivia cuối năm 1966. Che chủ trương kỹ nghệ hóa đất nước, trong khi Fidel Castro chủ trương củng cố quyền lực trung ương.
Sự khác biệt của Che và Fidel Castro khá giống trường hợp của Lưu Thiếu Kỳ và Mao Trạch Đông. Nhưng hôm nay, nếu ai đến Havana, sẽ gặp hình ảnh Che trên khắp ngả đường. Xác chết không nghe được lời ca tụng, không nếm được mỹ vị cao lương, không sống trong các biệt thự có kẻ hầu người hạ, chỉ có đám độc tài đang thống trị đất nước mới thật sự là những kẻ hưởng thụ quyền lực.

Chủ nghĩa Cộng Sản đã tàn rụi ở châu Âu nhưng trong năm nước còn sót lại sự khổ đau, chịu đựng vẫn còn đến hôm nay và không biết đến bao giờ mới hết. Chiến tranh Lạnh đã tàn. Các nước tư bản tự do vì lý do kinh tế đã không còn giương cao ngọn cờ dân chủ như trước nữa. Họ mặc nhiên chấp nhận chế độ Cộng Sản như là một thực tế của mỗi quốc gia hơn là một phong trào quốc tế. Nhân dân Bắc Hàn, Cu Ba, Việt Nam, Lào, Trung Hoa vì thế sẽ tiếp tục là những dân tộc chịu đựng trong cô đơn.

Trần Trung Đạo
https://www.facebook.com/notes/trần-trung-đạo/



ĐCSTQ là kẻ thù chính của nhân loại
 


Jean Robin, một ký giả độc lập của Pháp, nói rằng ĐCSTQ phải chịu trách nhiệm trực tiếp về bệnh dịch toàn cầu và những hậu quả xã hội của nó, và hoàn toàn có đầy đủ bằng chứng. (Ảnh chụp màn hình)

Một ký giả độc lập nổi tiếng người Pháp, Jean Robin là một người chống Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Ông đã tham gia nghiên cứu chủ nghĩa Mác trong hơn 20 năm, xuất bản hơn 40 cuốn sách liên quan và sản xuất hàng chục video, vạch trần sự xâm nhập của ĐCSTQ trên thế giới, đặc biệt là ở Pháp. Trong một cuộc phỏng vấn gần đây với giới truyền thông, ông chỉ ra rằng ĐCSTQ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về đại dịch virus đang hoành hành thế giới, giết chết hàng triệu người và phá hủy nền kinh tế toàn cầu.
ĐCSTQ giết người và hủy hoại nền kinh tế toàn cầu như Đức quốc xã, Jean Robin đã so sánh ĐCSTQ với Đức Quốc xã.
Ông tin rằng: "Hitler năm đó đã xuất quân đi chinh phục thế giới vì sự sụp đổ của nền kinh tế Đức vào thời điểm đó, mà ĐCSTQ cũng đang ở trong tình trạng giống như thế ngày nay, nền kinh tế của ĐCSTQ sụp đổ vào năm 2019. Trong nhiều năm trở lại đây, bất kể họ nói gì, họ đều phải đi khắp nơi để tìm cơ hội phục hồi. Đây là điều họ muốn đạt được bằng cách lợi dụng dịch bệnh".
Robin cho rằng, đại dịch này giống như một loại vũ khí hủy diệt hàng loạt mới, nó không chỉ cướp đi sinh mạng, tàn phá kinh tế mà còn gây ra những di chứng xã hội, gây bạo loạn cho mọi tầng lớp trong xã hội và gây trầm cảm cho nhiều người.
Jean Robin  là một người chống ĐCSTQ. Ông đã tham gia nghiên cứu chủ nghĩa Mác trong hơn 20 năm, xuất bản hơn 40 cuốn sách liên quan và sản xuất hàng chục video, vạch trần sự xâm nhập của ĐCSTQ trên thế giới, đặc biệt là ở Pháp.

ĐCSTQ xâm nhập vào tất cả các lĩnh vực của Pháp thông qua hủ bại và lừa dối
Jean Robin đã điều tra và nghiên cứu sâu về hệ thống hợp tác giữa Pháp và TC và nhận thấy rằng ĐCSTQ đã thâm nhập vào nhiều lĩnh vực ở Pháp.
Ông đưa ra một ví dụ và nói: "Ví dụ, việc triển khai quy hoạch phát triển của Pháp được hỗ trợ bởi nước TC(Cộng sản)"
“Các thành viên hiện tại của chính phủ Pháp hoặc là thành viên của các câu lạc bộ dưới sự quản lý trực tiếp hoặc ảnh hưởng gián tiếp của ĐCSTQ. Ví dụ: Quỹ Pháp - Trung (La France China Fondation) là nổi tiếng nhất, và Câu lạc bộ Paris. Thượng Hải cũng rất có ảnh hưởng. Nó nằm trong phạm vi Âu châu  vì người phụ trách là thành viên của Ủy ban Âu châu".
Ông nói thêm: “Ngoài ra còn có Ủy ban Pháp - Trung (Le Comité France-Chine), tập hợp 3/4 trong số 40 cổ phiếu hàng đầu của Pháp (Cac 40) và một số công ty lớn và vừa hoạt động cho TC (grosses ETI). Ngoài ra, có những câu lạc bộ khác, chẳng hạn như Quỹ Pháp - Trung (La Fondation France-Chine), cũng liên quan đến những nhân vật quan trọng trong giới tài chính".
Ông tuyên bố rằng ông đồng ý với Dân biểu Gattolin rằng việc thiết lập mối quan hệ kết nghĩa giữa ĐCSTQ và Pháp là “trên danh nghĩa là thúc đẩy ngọai giao, nhưng trên thực tế đó là hành vi xâm nhập và gián điệp của ĐCSTQ”.
Ông Robin cũng tin rằng Pháp là một trong những quốc gia trên thế giới đã hợp tác nhiều nhất với Đảng Cộng sản Trung Quốc trong một thời gian dài, và "Chính phủ Pháp có trách nhiệm không thể chối cãi về khả năng huy động tài chính và khả năng tống tiền của Đảng Cộng sản Trung Quốc ngày nay".
Ông nói: "Tôi chắc chắn rằng trong chính trường Pháp, có thể có hàng chục người đang bị tống tiền theo cách này, và do đó dựa vào ĐCSTQ. Họ có thể trực tiếp tham nhũng. Rất đơn giản, chúng tôi biết rằng ĐCSTQ hoạt động theo cách này. Đây là sự xảo quyệt của ĐCSTQ. Họ sẽ sử dụng tất cả những cách có thể và tưởng tượng để đạt được mục tiêu của mình mà không cần tốn một viên đạn nào".
Ông chỉ rõ: “ĐCSTQ đầu tiên sử dụng sự hủ bại và lừa đảo tài sản của bạn, sau đó về mặt ý thức hệ để khuất phục bạn. Bởi vì các nhà lãnh đạo Pháp rất theo chủ nghĩa Marx và tư tưởng cộng sản. Ngày nay người dân Pháp đã quen với điều này và chưa nhận ra điều đó. Những điều này. Khi mọi người không biết họ đang ám chỉ chế độ độc tài nào, họ không thể chiến đấu chống lại kẻ thù. Tuy nhiên, ĐCSTQ là kẻ thù và chúng tôi thấy rất rõ ràng rằng nó đang cố gắng thống trị thế giới".

ĐCSTQ là kẻ thù chính của nhân loại - ĐCSTQ phải biến mất
Ông Robin tin rằng ĐCSTQ đã khiến nền kinh tế toàn cầu rơi vào tình trạng bất thường và tuyệt vọng: “Ở Pháp, nhiều thực thể kinh tế nhỏ đã bị xóa sổ”, ông nói.
"Thật không may, người Pháp đã quen với việc mất tự do cơ bản từng chút một. Họ đã quen với việc 'luộc ếch trong nước ấm'. Dưới dịch bệnh, sức khỏe và nền kinh tế dưới chế độ độc tài, các biện pháp hỗn loạn, các doanh nhân nhỏ và các doanh nghiệp không phụ thuộc vào đất nước để tồn tại, và tự do của họ bị tước đoạt, đây là thực hiện kế hoạch của cộng sản, nhưng ít người Pháp nhận ra rằng đây là thực hiện kế hoạch của ĐCSTQ ở Pháp”, ông nói.
Robin tin rằng ở Âu châu, Thụy Điển có sự phản kháng mạnh nhất đối với ĐCSTQ. Thụy Điển là quốc gia duy nhất đã trục xuất Huawei và các Viện khổng tử, đồng thời là quốc gia duy nhất không áp dụng lệnh cách ly toàn diện.
Ông nói rằng Tổng thống Hoa Kỳ Trump và những người khác tin rằng ĐCSTQ là mối đe dọa chính đối với Hoa Kỳ. "Trên thực tế, ĐCSTQ cũng là mối đe dọa chính đối với nước Pháp. Trên thực tế, nước Pháp đã sụp đổ, nhưng mọi người không biết rằng các nhà lãnh đạo Pháp đang ở trong tay của ĐCSTQ".
Cuối cùng, ông Robin nói: "ĐCSTQ là kẻ thù chính (của nhân loại ). ĐCSTQ phải biến mất khỏi trái đất. Chúng tôi biết kế hoạch của nó là phá hủy mọi thứ, vì vậy chúng tôi phải ngăn chặn những kẻ phá hoại".

Đại Minh
Theo Epoch Times



"Ngày xưa, người ta tin rằng CNCS không thể tránh khỏi, ngày nay, người ta tin rằng CNCS đã chết. Cả hai "niềm tin" đều do chính CS tung ra".

Lương Lê Huy

Chỉ vài ngày sau khi chiếm được ghế TT và đa số ở Thượng Viện, đảng DC đã lộ những mưu toan độc tài, như đảng Đức Quốc Xã ngay sau khi nắm chính quyền, 1933.
Đúng một tháng sau ngày Hitler nhậm chức Thủ tướng đã xảy ra vụ cháy toà nhà Quốc Hội, Reichstag.  Ngay khi toà nhà còn đang cháy, thì kẻ tình nghi bị bắt. Đó là một thanh niên người Hòa Lan, 25 tuổi, bị bệnh tâm thần và là thành viên của đảng CS. Kẻ tình nghi bị tòa án nhân dân tuyên án tử hình.
Điều đáng nói là, ngay đêm đó Hitler đã tuyên bố đảng CS Đức đã đứng đàng sau vụ cháy, dựa vào đó để loại bỏ những đối thủ chính trị (KPD, SPD...) và ban bố những đạo luật giới hạn hay bỏ hẳn những quyền tự do (nhân quyền) vốn đã có trong hiến pháp Đức thời đó. Kế tiếp, như nguời ta thường nói, là lịch sử...
Trở lại hiện tại, ở nước Mỹ. Ngay trọng ngày 6 tháng 1, khi cuộc bạo loạn bị dẹp tắt, Quốc hội họp lại, đảng DC đã lên án TT Trump là thủ phạm chính gây ra cuộc bạo loạn. Những ngày sau đó có những lời đe dọa đối với Tổng Thống và gia đình, khiến TT và toàn thể gia đình phải rời thủ đô, đi lánh nạn ở tiểu bang Texas. Theo sau, là những biện pháp bịt miệng TT và những cộng sự viên của ông. Đảng DC tiếp tục theo đuổi việc hài tội TT, rõ ràng muốn tiêu diệt TT bằng mọi giá.
Dù đã biết trước "nhận dạng" của đảng DC từ lâu, những điều xảy ra những ngày qua không khỏi làm tôi sửng sốt và vô cùng tuyệt vọng. Chả lẽ cái ÁC đã ăn sâu vào trong chính giới Hoa Kỳ và cả một phần không nhỏ của dân chúng đến như vậy rồi sao? Sắp tới đây, người dân  Hoa Kỳ sẽ phải trả giá cao như thế nào, cho lỗi lầm đã chạy theo những lời dụ dỗ xảo quyệt, hay ít nhất cũng nhắm mắt để đám Đầm Lầy - Deep State tự do hoành hành?!
TB. Ngay sau khi thấy chứng cớ đảng DC đã gian lận trong cuộc bầu cử TT, tôi đã viết trong một status là, đối với bọn Ác chỉ có cách giải quyết duy nhất là "xúc hết mang đổ xuống biển". Thật tôi không nhìn thấy cách nào khác. Mọi nhân nhượng, tôi tin rằng sẽ chỉ dẫn đến thảm họa lớn hơn.
https://www.facebook.com/luong.lehuy.9
_______

"Ảo" (virtual) không hề có nghĩa là giả hay sai sự thật, mà có thể là gần sự thật nhất, chỉ có điều là chúng ta không thể sờ mó vào nó.
Có thể nói, những gì chúng ta thấy đang xảy ra ở nước Mỹ đều là "ảo", dù có thể chúng xảy ra thật, nhưng chúng ta không nhìn thấy tận mắt, mà chỉ nghe nói đến và tưởng tượng ra thêm.
Lấy thí dụ, tôi đã "tiên đoán", dù kết quả của cuộc bầu cử TT Mỹ là thế nào, nước Mỹ sẽ TOANG. Chúng ta cũng đã thấy chuyện gì đã xảy ra, chưa từng có ở Mỹ: một cuộc đảo chánh xảy ra trước mắt mọi người, vị Tổng thống đương nhiệm phải ẩn nấp, để bảo toàn tính mạng của mình và hoàn thể gia đình. Tuy nhiên, nước Mỹ vẫn chưa thật sự TOANG, hay ít nhất chưa tan nát theo nghĩa cụ thể, như trong một đất nước trong chiến tranh. Dù điều này có thể đã xảy ra từ mấy ngày qua rồi.
Rất có thể, nước Mỹ sẽ không lâm vào cuộc NỘI CHIẾN, như nhiều người nghĩ là KHÔNG THỂ TRÁNH KHỎI. Nếu ngày này tuần tới, Joe Biden tuyên thệ nhậm chức TT Mỹ, tôi thành khẩn xin các bạn ủng hộ TT Trump đừng buồn quá. Dù sao, trong lúc này, đó có thể là kết cục tốt nhất cho nước Mỹ và thế giới. Hẳn nhiên, điều này tốt hơn là một nội chiến, và kẻ thủ lợi lớn nhất chính Trung Cộng, và cũng có nghĩa là thế giới, trong đó có cả đất nước VN, sẽ lãnh chịu nhiều thiệt thòi mất mát.
Tuy nhiên, cũng nên hiểu, đây chỉ là GIẢI PHÁP TẠM THỜI, và KHÔNG CÓ GÌ THAY ĐỔI CẢ. Trung Cộng vẫn đe dọa thế giới. "Đầm lầy" Mỹ vẫn tồn tại, tiếp tục liên minh với TC để thống trị Mỹ và thế giới. Thậm chí, Iran có thể leo lên vị trí cường quốc nguyên tử thứ ba v.v.
Điều này hoàn toàn không có nghĩa là TT Trump đã thất bại. Mà ngược lại, trong 4 năm qua, ông đã đạt được nhiều thành quả, có thể vượt qua mọi sự tưởng tượng của chính ông khi quyết định ra tranh cử TT. Thành quả lớn nhất của TT Trump là đánh thức được ít nhất một nửa dân Mỹ và một số không nhỏ nhân loại. Họ đã thức tỉnh, không còn u mê, chấp nhận phận "con sâu cái kiến" như trước nữa.  Thế giới có thể đang đứng trước một bước ngoặt. Vấn đề là chúng ta, mọi người có sẵn sàng lên đường bước tới hay không?
TB: Trên đây, tôi cố gắng tóm lại những suy nghĩ của mình trong những ngày "nóng bỏng" vừa qua. Thật không phải là dễ để vượt qua những cảm xúc hay mong ước cá nhân để có một nhận định tương đối khách quan, có thể đúng phần nào với thực tế, bất kể lượng thông tin ít ỏi và xa rời thực tế.
Đàng khác, như đã nói ở trên, mọi hiểm nguy vẫn còn đó. Nhưng ít ra mọi người đã nhận ra chúng rõ hơn trước, cũng như nhìn ra ai thật sự là những người tốt, có thể là bạn đồng hành trên con đường chông gai trước mắt. Xin cám ơn các bạn ❤

Lương Lê Huy

https://www.facebook.com/luong.lehuy.9

 

Đăng ngày 15 tháng 01.2021