banner

Sau 15 năm hoạt động (2008-2023), website Ái hữu Đại học Sư Phạm Sài gòn tạm ngưng việc đăng thêm bài vở và tin tức.

Độc giả muốn lưu giữ bài viết và hình ảnh để làm tư liệu, xin vui lòng truy cập vào các tiết mục đã đăng trên trang web để download.

Xin chân thành cảm tạ sự hợp tác của tất cả các tác giả và độc giả đã dành cho trang web.

20.07.2023
Admin Website Ái hữu Đại học Sư phạm Sàigòn

Có phải tôi?

Nguyễn thị Cỏ May

ba tàuTrước đây, có quyển «Người Trung quốc xấu xí» của Bá Dương được Nguyễn Hồi Thủ ở Paris dịch ra tiếng Việt Nam. Nhiều người Việt Nam đọc qua, ai cũng ngạc nhiên sao người Trung quốc lại có nhiều cái giống bà con người Việt Nam mình quá. Hay người Việt Nam mình giống người Trung Quốc. Ai giống ai? Điều đáng ngạc nhiên là cả «bà già trầu» đọc qua cũng la lên «Sao giống mình quá vậy! Ông này viết hay thiệt! Giống như đóng tuồng vậy!».
Chẳng lẽ người ta nói «Người Việt Nam và người Trung Quốc đồng văn, đồng chủng» lại đúng sao?
Nay đọc bài «Kẻ thù của người Trung Quốc» của Bá Dương, Cỏ May lại giựt mình vì quả thật người Việt Nam ta sao có nhiều cái giống người Trung Quốc của Bá Dương mô tả quá đi. Hay người Trung Quốc học ta đó!
Càng đọc, Cỏ May càng kinh ngạc. Và xin mạn phép chủ quan lược ghi vài nét giống nhau để bạn đọc thấy có đúng không? Điều ước mong thật lòng của Cỏ May là Ông Bá Dương chỉ mô tả đúng cho người Trung Quốc, đồng bào của ông ấy, chớ hoàn toàn không phải của người Việt Nam chúng ta.

Về văn hóa
Bá Dương so sánh văn hóa Trung Quốc với hai nền văn hóa cổ đại Ai Cập và Hy Lạp để thấy sự khác biệt là văn hóa của hai nước đó đã một thời huy hoàng rực rỡ ảnh hưởng qua phương Tây nhưng lại sụp đổ, không để lại một sự nối tiếp nào ngoài những chứng tích có giá trị cho môn khảo cổ học. Người dân hai nước này ngày nay không liên quan gì với tìền nhân của họ hết cả. Trái lại, văn hóa Trung hoa không bị số phận đó. Nhưng ông lại than phiền:
«Nhưng người Trung Quốc hôm nay thì đúng là hậu duệ của người Trung Quốc cổ đại. Tại sao ngày nay lại ra nông nỗi xấu xa ấy? Chẳng những bị người nước ngoài ức hiếp mà còn bị ngay dân mình ức hiếp. Nào là vua bạo ngược, quan bạo nguợc, mà cả nhân dân cũng bạo ngược.
Ở thế kỷ thứ XIX, có một chuyên viên Anh đóng ở Malaysia nói rằng: “Làm người Trung Quốc ở thế kỷ thứ XIX là một tai họa”. Bởi vì ông này đã thấy cộng đồng người Hoa sống ở quần đảo Nam Dương giống một lũ lợn, vô tri vô thức, tự sinh tự diệt, tùy thời còn có thể bị sát hại hàng loạt. Thế mà tôi thấy người Hoa ở thế kỷ XX so với người Hoa ở thế kỷ XIX tai họa của họ còn lớn hơn».

Phải chăng từ khi Mao Trạch-đông về Bắc kinh thì văn hóa, lịch sử và con người thật sự bắt đầu đoạn tuyệt với cái quá khứ dài liên tục cả ngàn năm của Trung hoa? Văn hóa Trung hoa cổ thời mang giá trị nhân văn bao nhiêu thì cái văn hóa mác-xít do Mao Trạch-Đông đem tới từ năm 1949 lại phi nhân, bạo ngược và dã man bấy nhiêu. Không phải đây là một hiện tượng gián đoạn lịch sử Trung hoa?

Ta thử nhìn lại các cuộc cách mạng ở Trung quốc, từ cướp chánh quyền của Mao Trạch-Đông, phản phong, bước nhảy vọt, cách mạng văn hóa long trời lở đất... để thấy trong lịch sử nhân loại, có những biến cố nào ghê gớm như vậy do chính con người làm ra, gây tổn thất sanh mạng cả 80 triệu người? Nhưng cái tai họa đó thật sự nhằm thay đổi con người, hủy diệt một lớp người thấy không cần thiết để thay thế vào đó một lớp người khác do họ đào tạo. Mà đào tạo một lớp người mới không gì khác hơn là hủy diệt nhơn tính, phẩm giá con người để thay thế bằng con người xã hội chủ nghĩa. Ở Việt Nam, Hồ Chí Minh, đệ tử của Mao, học được và áp dụng «vì lợi ích một trăm năm, trồng người» bằng đấu tố, tắm máu!
Bá Dương đã phải ngán ngẩm không hiểu cái văn hóa truyền thống kiểu nào mà sanh ra hiện tượng này? Nó đã khiến cho người Trung Quốc của ông mang trong người từ lúc nào không biết nhìều mầm ác rất đáng sợ vô cùng.
Khi viết điều này, Bá Dương chưa biết cách làm ăn lượm bạc cắc ngày nay của người Trung Quốc của ông là làm thịt đồng bào của họ lúc còn sống để lấy nội tạng bán cho bệnh nhân. Thầy thuốc, nhà thương hợp tác công khai. Nạn nhân là những hội viên pháp luân công hoặc người dân nghèo, du khách trẻ đi đơn độc bị bắt cóc. Trong số nạn nhân gần đây, có không ít gái Việt Nam bị băng đảng ở Việt nam dụ đưa đi qua Tàu lấy chồng, làm công nhân. Vừa mất tiền ở Vìệt Nam, vừa mất mạng ở Tàu. Tội ác bán nội tạng ở Trung quốc, vừa được Quốc Hội Mỹ đưa ra thảo luận.

Tập quán lâu đời
Ngoài những tâm tánh ác độc, theo Bá Dương, người Trung Quốc còn có những tập quán sanh hoạt gia đình và xã hội cho tới ngày nay vẫn chưa cải thiện được. Những tập quán này rất hiển nhiên, người ngoại quốc, ai cũng có thể nhận thấy dễ dàng: ăn ở dơ bẩn, hỗn loạn, ồn ào. Vẫn theo Bá Dương, có nhiều nơi hễ có người Trung Quốc tới ở thì những người khác phải dọn đi. Ông có một cô bạn trẻ tốt nghiệp chánh trị học, có chồng người Pháp nên về Paris ở với chồng. Nhiều bạn bè Trung Quốc của cô, mỗi khi đi Paris, đều ghé qua ở nhờ nhà cô. Chỉ trong thời gian ngắn, các gia đình người Pháp láng giềng đều dọn đi hết cả. Thế là người Trung Quốc lần lượt dọn tới.
Ông Bá Dương nghe nói vậy rất buồn, nhưng khi đi xem xét tận mắt mới thấy là chỗ nào cũng đầy giấy kem, vỏ hộp, giầy dép bừa bãi, trẻ con chạy lung tung, vẽ bậy lên tường, không khí trong khu bốc lên một mùi ẩm mốc. Ông hỏi:
“Các người không thể tổ chức quét dọn được hay sao ?”.
Cô ta đáp:
“Làm sao nổi !”.
Còn một nét đặc thù lịch sử thứ hai là ồn ào. Ông Bá Dương phải thừa nhận «Cái mồm người Trung Quốc thì to không ai bì kịp, và trong lĩnh vực này, người Quảng đông phải chiếm giải quán quân".
Ở bên Mỹ, có một câu chuyện tiếu lâm như sau: có hai người Quảng đông lặng lẽ nói chuyện với nhau. Người Mỹ lại tưởng họ sắp đánh nhau, bèn điện thoại cảnh sát để kịp can thiệp. Khi cảnh sát Mỹ tới, hỏi họ đang làm gì, họ đáp:
«Chúng tôi đang thì thầm với nhau» !
Người Việt Nam, khi nghe ai nói chuyện lớn tiếng, thường bảo «Như chệt về Tàu».
Ông Bá Dương giải thích hiện tượng người Tàu nói lớn tiếng như đang gây lộn với nhau vì nội tâm của họ không yên ổn. Họ cứ tưởng lên cao giọng, nói lớn tìếng, là lý lẽ của mình mạnh, mình có lẽ phải, thuyết phục được người khác.

Ảnh hưởng Xuân Thu Chiến quốc
Không biết có phải vì ảnh hưởng lâu dài nội chiến mà người Trung Quốc mang đặc tính nổi bật là thích xâu xé nhau đến chết bỏ.
Bá Dương so sánh: «Một người Nhật đơn độc, trông chẳng khác nào một con lợn. Nhưng ba người Nhật hợp lại thì thành một con rồng. Tinh thần đoàn kết của người Nhật làm cho họ trở thành vô địch».
Bởi vậy trong lảnh vực quân sự và thương mại, người Trung Quốc không thể nào qua mặt được người Nhật.
Ở cùng phố, ba người Nhật buôn bán, thay vì cạnh tranh nhau, họ tổ chức luân phiên với nhau: nay phiên tôi, mai phiên anh… Với người Trung Quốc buôn bán gần nhau thì anh bán 3 đồng món hàng, tôi sẽ bán 2,50 món hàng đó. Nếu anh bán 2,50, tôi sẽ hạ giá còn 2 đồng…
Bá Dương mới cho rằng mỗi người Trung Quốc là một con rồng, nói năng không ai bằng. Cứ như chỉ cần thổi một cái là mặt trời rớt xuống, dậm cẳng nhẹ là đất sụp ngay .

Ai cũng thấy chỗ nào có người Trung Quốc là có đấu đá. Người Trung quốc vĩnh viễn không đoàn kết được, tựa hồ thân thể họ được kết tinh bằng những tế bào chia rẽ. Vì vậy khi người nước ngoài phê phán người Trung quốc không biết đoàn kết thì Ông Bá Dương chỉ xin thưa: “Anh có biết người Trung Quốc vì sao không đoàn kết không? Vì Thượng đế muốn thế. Bởi vì nếu một tỷ người Hoa đoàn kết lại, vạn người một lòng, anh có chịu nổi không? Chính ra Thượng Đế thương các anh nên mới dạy cho người Hoa mất đoàn kết đó!”.
Người Trung Quốc không chỉ không đoàn kết, mà họ còn dư sức viết nhiều quyển sách hô hào đoàn kết nữa. Họ lấy túi khôn của Việt Nam để lập luận «Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao».
Bất cứ một cộng đồng người Hoa nào ở Mỹ, Âu châu, Úc châu, ít nhất cũng phải có 365 phe phái tìm đủ cách công kích nhau, hạ bệ nhau, thậm chí cả tiêu diệt lẫn nhau.
Ở Trung Quốc có câu ngạn ngữ: “Một hòa thượng gánh nước uống, hai hòa thượng khiêng nước uống, ba hòa thượng không có nước uống”.

Phá sản
Bá Dương tới thăm một người bạn Trung Quốc. Ông này là một Giáo sư Đại học ở Mỹ. Gặp bạn cũ, ông thao thao bất tuyệt những lý thuyết cứu nước Trung hoa thoát khỏi ách đô hộ cộng sản. Ông hô hào mọi người phải bìết dẹp cá tánh, tự ái của mình mà chỉ lấy mẫu số chung là giải thoát đất nước thoát khỏi chế độ cộng sản độc tài hiện nay.
Bá Dương nghe qua vui mừng, nhờ ông chở giùm tới nhà một người bạn chung, cũng là người tranh đấu chống cộng sản.
Ông bạn của Bá Dương tỏ vẻ khó chịu, bảo Bá Dương hãy đi một mình vì ông không muốn gặp người đó.
Nếu đem so sánh người Trung Quốc với người Do thái thì sẽ thấy 2 đặc tính «cần cù và tự giác» khác nhau. Đức cần cù ở người Trung Quốc ngày nay không còn nữa do nhiều cuộc cách mạng văn hóa, xã hội liên tiếp hủy dìệt tận gốc, để lại đặc tính mới là chỉ biết vận dụng mánh khóe chụp ngay cái gì trước mắt bỏ túi.
Đặc tính thứ hai, trong sinh hoạt cộng đồng, nếu có hội ý với nhau về một dự tính gì thì sau khi biểu quyết chấp thuận, mỗi ngưởi sẽ tự tiện hành động theo ý riêng của mình, không thắc mắc tới kết quả đã quyết nghị.
Nhưng người Trung Quốc vẫn thường tự hào là dân tộc Đại hán, có hơn 4 ngàn năm văn hiến!
Bá Dương lấy làm tiếc Trung Quốc, diện tích rộng lớn, văn hóa lâu đời. Thế mà, thay vì có một tấm lòng bao la, người Trung Quốc lại có một tâm địa thật hẹp hòi.
Người Tây phương có thể đánh nhau vỡ đầu rồi vẫn lại bắt tay nhau, nhưng người Trung Quốc đã đánh nhau rồi thì thù hận muôn đời.
Nhưng người Trung Quốc vẫn giữ một tâm tánh rất tai hại. Mọi người đều sợ sệt đến độ không còn biết quyền lợi mình là gì thì làm sao còn biết đấu tranh, bảo vệ nó được? Mỗi khi gặp một chuyện không hay xảy ra cho mình thì sẳn sàng “bỏ qua cho rồi !”.
Mấy chữ “bỏ qua cho rồi” này đã giết hại không biết bao nhiêu người Trung quốc và đã biến dân tộc Trung quốc thành một dân tộc hèn mọn.
Cái não trạng sợ hãi này đã nuôi dưỡng bao nhiêu bạo chúa, làm tổ ấm cho bao nhiêu bạo quan. Viết về truyền thống văn hóa Trung Quốc, Tư Mã Quang nhấn mạnh «bạo chúa, bạo quan cũng chỉ cần dân chúng cứ bo bo giữ cho riêng mình là được».
Mong những điều không tốt trên đây là của rìêng người Trung Quốc. Có người Việt Nam giống người Trung Quốc chỉ là cái nhìn chủ quan vội mà thôi. Bị đô hộ ngàn năm mà Việt Nam vẫn là Việt Nam kia mà!
Nguyễn thị Cỏ May


Người Tàu dưới mắt một... người Tàu

Những phát ngôn nổi tiếng của giáo sư Trịnh Cường
Đại học Chiết Giang (Trung Quốc)

1. Người Nhật thà thích người da đen, chứ nhất định không chịu thích chúng ta, vì người Trung Quốc mất tinh thần lâu rồi.
2. Mọi người đều cười người Nga, nhưng tôi biết nước Nga sau này sẽ phát triển, vì ở đó người ta dù bị đói 2 ngày thì vẫn xếp hàng, còn chúng ta dù chỉ có 2 người thì cũng chen lấn đến mức không thể đóng cửa xe bus.
3. Nhật Bản xâm lược nước ta, vì nước ta có rất nhiều Hán gian. Sau này nếu Nhật lại xâm lược, thì chúng ta có Hán gian nữa không ? Ai sau này sẽ là Hán gian của Trung Quốc ? Đại bộ phận mọi người ở đây đều sẽ làm. Vì mọi người cười nhạo những người yêu nước, sùng bái quyền lực và tiền bạc, khinh bỉ lý tưởng và chí khí.
4. Hiện tại ai là Hán gian ? Là sinh viên Thanh Hoa, Bắc Đại ; vì họ dùng kiến thức học được để giúp người ngoại quốc khai thác thị trường nội quốc, đánh bại doanh nghiệp Trung Quốc.
5. Chúng ta coi thường giá trị lịch sử, cho rằng nhà cửa càng mới càng tốt, nhưng các bạn hãy đến các trung tâm thành phố ở Pháp mà xem, gần như không có công trình kiến trúc mới. Họ coi sự tích lũy lịch sử là đáng tự hào, còn chúng ta tự giày vò mình bằng cách không ngừng phá nhà xây nhà.
6. Bản chất của giáo dục không phải là mưu sinh, mà là thức tỉnh hứng thú, cổ vũ tinh thần. Dựa vào giáo dục để mưu sinh và phát triển cũng được, nhưng chúng ta đã coi trọng nó quá mức.
7. Cho dù sau này Trung Quốc phát triển, nhưng các bạn hãy nhìn những triệu phú lái xe đắt tiền, rồi mở cửa xe để nhổ đờm vứt rác. Các bạn sẽ hiểu rằng, nếu không có giáo dục, Trung Quốc giàu có đến mấy cũng không thể lớn mạnh.
8. Đi học là để biết gánh trách nhiệm. Nhưng giáo dục hiện nay làm cho nữ giới phải gánh vác quá nhiều trách nhiệm, còn nam giới thì trốn tránh quá nhiều trách nhiệm.
9. Lịch sử nhân loại thực ra là một loạt những sự bồng bột, nên các bạn đừng coi khinh sự bồng bột, bồng bột là đáng yêu.
10. Bóng rổ Trung Quốc không thiếu kỹ thuật, không thiếu tiền, cái thiếu là tinh thần trách nhiệm, cho dù chỉ là trách nhiệm đối với khách hàng.
11. Người biết hát thì phát âm bằng hơi, nên họ không mệt, khi các bạn nói, tôi thấy thanh quản các bạn rung, nên tôi biết bạn hát không hay.
12. 20 năm nữa, người Trung Quốc sẽ sùng bái tri thức chứ không phải quan chức. Điểm này chúng ta nên học người Nhật Bản, sự tôn trọng tri thức của người Nhật Bản đã lên đến cao độ. Nhưng Trung Quốc ngày nay, người có tiền, người có chút uy quyền – dù chỉ là một ông trưởng phòng, cũng có thể làm cho một giáo sư đánh mất hết lòng tự trọng. Cái trí tuệ có vẻ thông minh ấy, cái đám con buôn giương giương tự đắc ấy, thật nông cạn biết bao.
13. Một người đàn ông, chỉ có thể quỳ trước cha mẹ và bạn đời, chỉ có thể cúi trước người thầy, chứ không thể cúi đầu trước uy quyền và tiền bạc. Nhưng ngày nay đại đa số là ngược lại.
14. Vì sao người Nhật Bản không đi xin lỗi, vì sao tổng thống Nhật Bản không đi tạ tội ? Vì họ biết lòng tự tôn và lịch sử của Nhật Bản là quan trọng nhất, còn sự bất mãn của các nước Á châu là không có chút trọng lượng nào, nên họ không cần phải để ý.
15. Giáo dục nên làm cho người Trung Quốc biết tự trọng. Nhưng ngày nay chúng ta nhìn thấy người ngoại quốc là cúi đầu, con gái nhìn thấy đám con trai vớ vẩn ngoại quốc là đều muốn lấy lòng. Thưa các bạn, trước mặt người ngoại quốc, chúng ta đánh mất hết lòng tự trọng. Trong số những người du học tại Đại học Tokyo, tôi là người duy nhất quay về, nhưng người Nhật Bản lại kính trọng tôi, vì tôi sống có linh hồn, sống có khí phách.

 

Đăng ngày 12 tháng 05.2015