banner

 

 

Sau 15 năm hoạt động (2008-2023), website Ái hữu Đại học Sư Phạm Sài gòn tạm ngưng việc đăng thêm bài vở và tin tức.

Độc giả muốn lưu giữ bài viết và hình ảnh để làm tư liệu, xin vui lòng truy cập vào các tiết mục đã đăng trên trang web để download.

Xin chân thành cảm tạ sự hợp tác của tất cả các tác giả và độc giả đã dành cho trang web.

20.07.2023
Admin Website Ái hữu Đại học Sư phạm Sàigòn

Nhân dân Cuba đứng lên vì tự do
 
Trần Trung Đạo

Hôm nay, hầu hết các hãng tin quốc tế đồng loạt đưa tin tức, hình ảnh và phim về các cuộc biểu tình tại nhiều nơi của nhân dân Cuba chống chế độ CS vì tự do. Những khẩu hiệu  “Đả Đảo Độc Tài”, “Đả Đảo Cộng Sản”, “Tự Do!” được hô vang trên đường phố Havana và các thành phố lớn.
Cuba là một trong năm nước CS còn sót lại của thời Chiến Tranh Lạnh và chịu đựng dưới chế độ độc tài suốt 62 năm từ khi Fidel Castro và Che Guevara chiếm Cuba vào tháng Giêng, 1959. Các nước CS tàn dư khác là Trung Quốc, Việt Nam, Lào, Bắc Hàn.
Nhắc lại lịch sử. Phong trào nổi dậy chống chế độ tham nhũng Fulgencio Batista đầu tiên là Phong Trào 26 Tháng Bảy (Movimiento 26 de Julio) 1953.  Thoạt đầu phong trào thu hút được một số đông nông dân bất mãn với các chính sách sản xuất và thu mua mía, sản phẩm chính của nông nghiệp Cuba, và chính quyền vi hiến của Batista. Fulgencio Batista bị lật đổ và trốn sang Mỹ. Ông ta qua đời 26 tháng 8, 1973 tại Guadalmina, Spain.
Nhưng sau khi lật đổ Fulgencio Batista, Fidel Castro và Che Guevara thay vì tiến hành các cải cách kinh tế và mở rộng tự do chính trị như đã hứa,  lại rập theo mô hình chính trị chuyên chế và kinh tế tập trung của các nước CS thuộc khối Đông Âu.  
Fidel Castro quốc hữu hóa toàn bộ nền kinh tế trong đó 40% đường mía, 90% nguyên liệu là vốn đầu tư của các công ty Mỹ. Đảng CS Cuba chính thức ra đời ngày 3 tháng 10, 1965 và là nước CS đầu tiên tại Châu Mỹ.
Ngày 19 tháng 10, 1960, TT Dwight D. Eisenhower trừng phạt Cuba bằng cách ra lệnh cấm vận các hàng hóa Mỹ xuất cảng sang Cuba ngoại trừ y tế. Tháng 2, 1962, TT John F. Kennedy ra lịnh cấm vận các sản phẩm Cuba nhập vào Mỹ.
Qua các thời kỳ tổng thống Mỹ từ Eisenhower đến nay, quan hệ giữa Mỹ và Cuba có khi nóng khi lạnh, khi nới lỏng khi siết chặt, nhưng các điểm trọng tâm trong chính sách cấm vận của Mỹ đối với Cuba vẫn không thay đổi.
Chính sách cấm vận đối với Cuba chi phối bởi nhiều đạo luật như Trading with the Enemy Act 1917, Foreign Assistance Act nên muốn hủy bỏ phải được Quốc Hội Hoa Kỳ phê chuẩn và cho đến nay Quốc Hội chưa thông qua một đạo luật nào nhằm hủy bỏ cấm vận đối với Cuba.
"Cuba Archive", một đề án phi lợi nhuận phục vụ nhân quyền tai Cuba đã tổng kết được danh sách của 8,200 người bị mất tích dưới chế độ Castro và đề án này hiện đang tiếp tục được tổng kết. Tiến sĩ Lago, thuộc đại học Havard, dựa theo các báo cáo của lực lượng tuần dương Mỹ đã ước lượng số người dân Cuba chết trên đường vượt biển là 77 ngàn. Sách Đen về Chủ Nghĩa Cộng Sản (The Black Book of Communism) ước lượng khoảng 15,000 đến 17,000 người Cuba bị xử tử dưới chế độ CS.
Nhiều người chết trên đường vượt biển, không nằm trong danh sách đó, là do trực thăng của công an Cuba thả bao cát đánh chìm bè, bắn thẳng xuống bè, ra lịnh tàu hải quân Cuba tông vào những chiếc bè mong manh. Trường hợp tàn sát "The Canimar River” hay “Tugboat massacre of 1994” trong đó nhiều trẻ em bị giết được ghi nhận nhưng vô số trường hợp khác vẫn chưa được biết đến, ít nhất cho đến ngày chế độ CS Cuba sụp đổ.

Nhưng sự chịu đựng nào cũng có giới hạn. Hôm qua, nhiều ngàn dân của thành phố San Antonio de los Baños đã xuống đường biểu tình chống chế độ CS. Dân chúng thủ đô Havana hưởng ứng và cũng đã xuống đường.
Theo hãng tin Reuters, đây là cuộc biểu tình chống chế độ lớn nhất kể từ khi Fidel Castro cướp chính quyền năm 1959 tới nay.
Các phương pháp sai lầm và chậm chạp mà chế độ CS áp dụng để giải quyết nạn dịch là giọt nước tràn ly dẫn tới cuộc bùng nổ hiện nay. Riêng ngày Chủ Nhật 11 tháng 7, đã có 6,923 người bị dương tính Covid-19 và 47 người, gấp đôi tuần trước, bị chết.
Đời sống của những người thuộc giới tiểu thương, những người làm ngày nào ăn ngày đó, các nghề nghiệp phụ thuộc vào sinh hoạt đường phố, chợ búa đều không có một lối thoát nào cho số phận vốn nghèo nàn của họ.
Trả lời phóng viên hãng Reuters, bà Miranda Lazara, 53 tuổi, một giáo viên, cho biết “Chúng tôi đang trải qua những giai đoạn vô cùng khó khăn. Hệ thống cần phải được thay đổi.”
Dù họ Castro từng gắn liền với chế độ độc tài CS Cuba không còn nhưng bộ máy vẫn còn nguyên như thời Fidel Castro và sau đó Raul Castro nắm quyền cai trị.
Miguel Díaz-Canel, chủ tịch Cuba kiêm Bí thư Thứ Nhất đảng CS Cuba từ 2019, trong diễn văn ngày hôm qua Chủ Nhật 11 tháng 7, vẫn với giọng điệu tuyên truyền cố hữu, đổ lỗi những khó khăn và bất ổn cho Mỹ.
Theo lãnh tụ CS này, một một số không nhỏ trong những người đang xuống đường là do Mỹ “xúi giục”. Nhiều người biểu tình đã bị an ninh thường phục bắt và hiện chưa ai biết số phận họ ra sao. Theo tin của hãng AP, cảnh sát đã xịt hơi cay vào đoàn người kể cả các phóng viên ngoại quốc đang theo dõi cuộc biểu tình.
Tương tự như các cuộc biểu tình Mùa Xuân Á Rập (Arab Spring) năm 2011 hay các cuộc biểu tình đòi đẩy bật Ali Khamenei tại Iran 2018, những người tổ chức đã vận dụng tối đa các phương tiện tin học. Các tín hiệu, hình ảnh được gởi đi qua các mạng xã hội. Các “lãnh tụ không chân dung” xuất hiện. Một phong trào không người lãnh đạo được hình thành. Ý chí tập thể trở thành nguyên tắc sinh hoạt và thay đổi hệ thống cai trị là mục tiêu chung mà đại đa số trong 11 triệu dân của đảo quốc Cuba đang tiến hành.
Díaz-Canel, chủ tịch Cuba, kêu gọi các đảng viên CS và các thành phần ủng hộ giới cai trị CS, xuống đường để “bảo vệ cách mạng” đúng ra là “bảo vệ quyền lợi” của giới cán bộ, đảng viên có đặc quyền trong xã hội.
Tuy nhiên Díaz-Canel quên rằng Nicolae Ceaușescu cũng đã từng làm vậy khi tổ chức cuộc mít-tinh ủng hộ mình ngày 21 tháng 12, 1989  và kết quả là hai vợ chồng bị chính các đồng chí từng thề thốt trung thành xử bắn bốn ngày sau đó.  
Bài học các cuộc cách mạng dân chủ đã diễn ra tại Mông Cổ hay Hungary cho thấy đây là thời điểm của chọn lựa, không chỉ chọn lựa của người dân đang xuống đường mà còn là chọn lựa của những người lính, những người đang do dự và cả những người nằm trong giới cầm quyền. Nếu thành phần yêu tự do hay nghiêng về phía tự do tạo nên áp lực đủ mạnh, đất nước Cuba sẽ thay đổi.

Phong trào dân chủ Cuba hiện nay không phải tự nhiên bộc phát mà ngọn lửa tự do đã âm ỉ cháy từ nhiều năm trước.
Các tổ chức như Ladies in White được giải nhân quyền Sakharov 2005, Đề án Varela (Varela Project) thu thập hơn 10 ngàn chữ ký đòi hỏi tự do nhân quyền, xương máu của rất nhiều người Cuba chết trong ngục tù CS là những viên gạch lót đường cho nền dân chủ Cuba sau này.
Không có sự hy sinh nào cho tương lai con cháu là hy sinh oan uổng.
Thời gian ngắn tới đây sẽ là thời gian thử thách cho dân tộc Cuba và tương lai đất nước này. Nhưng dù kết quả ra sao, các cuộc biểu tình hôm qua và sắp tới nhắc cho giới cai trị CS một chân lý ngàn đời rằng mọi chế độ độc tài đi ngược với quyền sống của con người sớm hay muộn đều phải sụp đổ.
Trần Trung Đạo

https://www.facebook.com/trantrungdao


Cuối con đường tiến lên CNXH là gì?

Là cái chết cho thể chế!

Từ khi chủ nghĩa CS xuất hiện trên thế giới này, nó đã giết chết tổng cộng 100 triệu sinh mạng. Tại đất nước Campuchia, thời kỳ giết chóc tàn bạo nhất là thời kỳ cầm quyền của CS Pol Pot. Tại Việt Nam, chủ nghĩa CS xuất hiện đã khiến 3 triệu người dân phải bỏ mạng vì nội chiến 1954-1975 và những chiến dịch thanh trừng rất sắt máu của nó.
Bất kể nó đã được thử ở đâu trên thế giới, chủ nghĩa cs luôn dẫn đến những hàng núi xương và biển máu của người dân. Đối với kinh tế xã hội chủ nghĩa, nó luôn dẫn đến tình trạng thiếu hụt, kém hiệu quả, nghèo đói và tuyệt vọng. Thời kinh tế tập thể ngăn sông cấm chợ là một thời kỳ kinh hoàng mà người Việt Nam đã từng sống qua thời kỳ đó không thể nào quên được. Thời đó con người như súc vật trong một trang trại lớn mà ông chủ là ĐCS.
Chủ nghĩa CS không hề mang lại cho nhân một một giá trị tốt đẹp nào cả. Cái nó mang đến là sự tước đoạt: tước đoạt mạng sống, tước đoạt giá kinh tế, tước đoạt tự do, tước đoạt văn minh vv.. Đông Âu so với Tây Âu trước đây thế nào? Đông Đức so với Tây Đức thế nào? Hàn Quốc so với Triều Tiên thế nào? Sau 18 năm thử nghiệm XHCN thì Venezuela được gì? Tất cả những nơi nào có chủ nghĩa CS thì nơi đó mất mát rất lớn. Chủ nghĩa CS nó đã tước mất hết quyền con người, nó tạo ra siêu lạm phát để tước hết của cải người dân, nó tước mất sự ấm no và tạo ra nạn đói vv...
Từ hàng ngàn năm qua, có thể chế chính trị vừa tàn bạo vừa tham lam vừa ích kỷ nào mà tồn tại lâu dài được? Cuối thập niên 80 đầu thập niên 90, khối Đông Âu và Liên Xô sụp đổ như là sự tất yếu. Qua 3/4 thế kỷ tồn tại, nó đã giết 100 triệu dân trên toàn thế giới thì nó phải chết thôi. Hiện nay trên thế giới còn lại 5 quốc gia CS và chắc chắn nó cũng sẽ phải đi đến ngày tàn dù cho nó có đổi màu thế nào đi nữa.
Tần Thủy Hoàng là một con người kiệt xuất, ông đã người đầu tiên thống nhất toàn bộ Trung Hoa. Khi thống nhất Trung Hoa, ông ta lại muốn mình trường sinh bất tử và ông đã làm mọi cách để đạt được điều đó. Tuy nhiên cuối cùng ông cũng không thể thoát khỏi cái chết và triều đại của ông nhanh chóng sụp đổ sau đó. Vì sao ông mất tất cả? Vì lòng tham và sự tàn bạo. Bất kỳ một triều đại nào mà dựa trên sự tàn bạo và lòng tham để cai trị thì triều đại đó phải chết. Đó là quy luật của trời, trời phải diệt những triều đại đó để loài người phát triển.
Cho đến hôm nay hay mãi mãi về sau, chủ nghĩa CS nó đều dựa trên nền tảng lòng tham và sự tàn bạo, không thể khác. Nói thẳng ra là trong “chuyên chính" nó có tham lam và tàn bạo. Điều 4 Hiến Pháp và câu khẩu hiệu “ĐCS Việt Nam quang vinh muôn năm” đã nói lên cái lòng tham vô độ của CS. Sự tàn bạo của ĐCS thì lịch sử đã chứng minh quá nhiều. Vì vậy, CS ở Việt Nam phải sụp đổ. Đó là quy luật tất yếu.
Chủ nghĩa CS tại Cuba đã tồn tại được 62 năm và nó cũng sẽ đi đến thời kỳ suy tàn mà thôi. CS tại Cuba được thế giới đánh giá là “vững vàng”. Chưa bao giờ người chứng kiến người dân quốc gia này biểu tình chống chế độ nhưng hôm nay. Có lẽ còn quá sớm để nói CS Cuba sụp vì những cuộc biểu tình như hôm nay, tuy nhiên việc người dân nước này đã biết xuống đường đòi hỏi thì điều đó cũng có nghĩa là thời kỳ già yếu của chế độ CS nước này đã đến. Mà đã già yếu thì nếu không chết ngay tức thì vì “đột quỵ” thì nó cũng sẽ chết vì quá già mà thôi.
Tại Việt Nam, chính quyền CS này tồn tại được là nhờ quân đội và công an. Quân đội thì rệu rã chưa từng có. Quân nhân mới nhập ngũ thì bị đánh đập cho đến chết mà không có công lý nào bảo vệ. Người lính thấp cổ bé họng ngày nay được chính quyền CS xem chẳng khác nào con chó. Bị đánh đến chết rồi đem chôn mà không hề được công lý bảo vệ thì khác gì con chó đâu? Cần phải nhìn nhận công bằng thế chứ không nên tránh né gì cả. Người công an của chế độ này cũng vậy, người công an đang bị đảng làm cho tàn ác hơn để cắn dân bảo vệ chế độ. Bị làm cho mất hết nhân tính để cắn dân thì có khác nào ĐCS biến công an thành chó săn đâu? Đó là thực tế và chúng ta cần phải nói thẳng với nhau như thế chứ không cần phải tránh né làm gì. Tuy nhiên chế độ này tồn tại thì người công an thấp cổ bé họng được gì? Chẳng được gì cả.
Những người quân nhân bị lợi dụng, những người công an bị lợi dụng ấy rồi cũng có ngày họ nhận ra. Khi cái nhân bản mà trỗi dậy trong lòng người lính thì lúc đó là hồi chuông báo tử cho một chế độ tàn bạo. Chế độ tàn bạo sụp đổ thì những người lính có nhân bản vẫn là trụ cột của đất nước. Không có một chế độ nào đứng trên chân trụ tham lam và chân trụ tàn bạo mà bền vững cả. Cũng phải tới lúc nó bị trừ khử./.
Đỗ Ngà



Số phận của Chính quyền Kabul tính từng ngày

Vào ngày hôm nay 4/7/2021, The Telegraph (Anh Quốc) đưa ra một bản tin đáng buồn như sau:
Vài trăm lính A Phú Hãnh đã trốn chạy qua nước láng giềng Tahikistan trong lúc lực lượng Taliban tiến qua vùng phía bắc với khí thế khi 10 quận của Tỉnh Badakhshan rơi vào tay họ.
Đêm Chủ Nhật 4/7/2021 dường như quân Taliban chuẩn bị tiến vào thủ phủ này cũng như  miền trung của Tỉnh Takhar sau khi quân chính phủ mất tinh thần và trang bị yếu kém đã đầu hàng hoặc rút lui. Ủy Ban An Ninh Quốc Gia của Tajikistan cho hay hơn 300 quân chính phủ đã  vượt qua biên giới để né tránh cuộc tiến quân của Taliban.
Một số khác đã trốn chạy khỏi Thủ Đô Badakhashan của Faizakhashan nơi mà một đoạn thu hình chưa được kiểm chứng cho thấy một đám dân chúng đã bám vào máy bay dân sự để di tản khỏi thành phố.
Việc 10 quận vốn là pháo đài của Liên Minh Bắc Phương (Northen Alliance) chống lại quân Taliban vào cuối thận niên 1990 thất thủ là sự đảo ngược của tình thế khiến quân chính phủ rối loạn khi quân Mỹ rút lui. Chính phủ và các nhà lãnh đạo chống Taliban đã họp phiên khẩn cấp vào tối Chủ Nhật sau khi có sự  xâm nhập vào những khu vực cuối cùng chống lại Taliban. Vùng này là nơi màu mỡ để tuyển binh sĩ cho quân chính phủ. “Thật không may khi mà hầu hết các quận của chính phủ lọt vào tay Taliban mà không hề có cuộc giao tranh. Mohib-ul Rahman- một nghị viên của tỉnh cho AP biết trong ba ngày qua, 10 quận lọt vào tay Taliban mà 8 quận không hề có giao chiến.
Vào ngày Thứ Bảy, LHQ đã ra lệnh rút bớt các nhân viên cứu trợ ở Faizabad. Một số quận vùng quê đã thất thủ khi Joe Biden bắt đầu những bước cuối để Hoa Kỳ rút quân khỏi A Phú Hãn khiến Taliban thu được một số lượng lớn vũ khí và thiết bị. Những tỉnh lớn và thành phố vẫn còn nằm dưới sự kiểm soát của chính phủ nhưng tốc độ của sự xụp đổ đã báo động cho Hoa Thịnh Đốn và đồng minh NATO lo sợ rằng nó sẽ là một chiến thắng như thác lũ không sao tránh khỏi của Taliban.
Các giới chức A Phú Hãn nói rằng họ tạm thời “di tản chiến thuật” (giống như Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu rút bỏ Cao Nguyên) để phối tái trí lực lượng và sẽ chiếm lại sau này.           
Badakhshan là quê hương của cựu Tổng Thống Burhanuddin Rabbani- người đã chết trong cuộc đánh bom tự sát vào năm 2011. Vị cựu tổng thống này cũng đã lãnh đạo tổ chức chống Taliban gọi là Jamiat-e-Islami và là thảnh viên của các chiến binh chống Taliban của Ahmad Shah Massoud và ông này cũng bị giết hai ngày trước cuộc tấn công khủng bố 9/11 tại Nữu Ước, Hoa Kỳ.
Con trai của Burhanuddin Rabbani nay là thành viên của Hội Đồng Hòa Giải Tối Cao, trong một cuộc phỏng vấn với Telegraph đã nói rằng Hoa Kỳ đã làm suy yếu chính quyền A Phú Hãn khi ký thỏa hiệp trực tiếp với Taliban mà không có họ (giống hệt như Thực Dân Pháp năm 1954 thương thảo với Việt Minh mà phớt lờ nguyện vọng của chính quyền Bảo Đại  và năm 1973 Mỹ mật đàm với Miền Bắc và phớt lờ nguyện vọng của Miền Nam). Ông con trai này nói thêm dường như Taliban không thèm nói chuyện với chính quyền Kabul. Người Mỹ đang rút lui. Chúng tôi không có thể làm gì hơn. Có phải trách nhiệm của họ hay không? Tôi nghĩ rằng chúng tôi cỏ thể nhìn thấy tình thế, tình huống. Vào lúc họ đang rút quân chúng tôi thấy thỏa hiệp chẳng đi đến đâu cả. “
Vào ngày Chủ Nhật, Taliban cũng đã chiếm thêm quận Panjqayi của Kandahar nơi mà quân chính phủ bị bao vây trong nhiều tuần lễ.
Ngũ Giác Đài nói rằng họ tiếp tục tài trợ và cố vấn cho quân chính phủ khi quân Mỹ rút lui cũng như chấn chỉnh lại một số nhỏ một số phi đoàn máy bay và trực thăng. Thế nhưng sự tiến quân mau lẹ của Taliban khiến tình báo Hoa Kỳ lượng giá là chính quyền Kabul khó sống sót và sẽ xụp đổ trong vòng 12 tháng.”
***
Từ tin tức không vui này chúng ta thấy lịch sử chỉ là sự tái diễn. Nó là bài học đau đớn cho các quốc gia nhỏ được Mỹ đỡ đầu và che chở:
- Khi Mỹ muốn vào vì quyền lợi của họ thì họ sẽ vào- và không một sức lực nào có thể ngăn cản được.
- Khi Mỹ rút lui vì tổn thất quá cao, làm nước Mỹ suy yếu thì bằng mọi giá Mỹ sẽ rút lui và không thèm quan tâm tới số phận của đồng minh như Quốc Dân Đảng Trung Hoa năm 1949 vàVNCH năm 1975.
- Không bao giờ có chuyện Mỹ hy sinh tới giọt máu cuối cùng để bảo vệ đồng minh. Câu hỏi thiết thực đặt ra ngày hôm nay, nếu Hoa Lục tấn công Đài Loan, liệu Hoa Kỳ có tiến hành cuộc đại chiến để bảo vệ Đài Loan không? Rất nhiều người nói Mỹ sẽ tiến hành cuộc chiến tranh nguyên tử để tiêu diệt Hoa Lục. Riêng tôi, chuyện còn phải xét lại.
- Khi nền an ninh của mình được ngoại bang che chở, khi quân ngoại quốc đóng trên đất nước mình thì đương nhiên chủ quyền quốc gia không còn. Khi chủ quyền quốc gia không còn thì số phận của mình sẽ do ngoại bang quyết định. Cho nên tự lực tự cường và chính sách ngoại giao đa phương, khôn khéo vẫn là sách lược sinh tồn đúng đắn nhất.
Đào Văn Bình
California ngày 4/7/2021



American so proud of this guy...!

Chính là ông: Barack Hussein Obama - Tổng thống vĩ đại nhứt của Hợp chúng quốc Hồi giáo.
* Chính ông đã nói những lời này trong một bữa dạ tiệc Hồi giáo - "Tôi là một trong số các bạn."
* Chính ông trên ABC News đã tham chiếu đến "đức tin Hồi giáo của tôi."
* Chính ông đã lấy 100 triệu USD tiền ngân sách quốc gia để đài thọ cho việc xây cất những thánh đường Hồi giáo nước ngoài.
* Chính ông đã viết rằng trong trường hợp xảy ra xung đột - "Tôi sẽ sát cánh cùng người Hồi giáo."
* Chính ông đã khẳng định với Bộ trưởng Ngoại giao Ai Cập rằng - "Tôi là một tín đồ Hồi giáo".
* Chính ông là người cúi đầu khuất phục trước Quốc vương Ả Rập.
* Chính ông đã có 20 năm miệt mài trong một Giáo hội Thần học Giải phóng lên án nước Mỹ và tuyên xưng chủ nghĩa Mác.
* Chính ông đã miễn trừ cho người Hồi giáo trong việc mua bảo hiểm Obamacare trong khi phần còn lại của nước Mỹ bị buộc phải chi trả.
* Chính ông đã cố tình cắt xén đoạn "được ban cho bởi Đấng Tạo Hóa của chúng ta" khi trích dẫn Tuyên ngôn Độc lập.
* Chính ông đã chế nhạo Kinh Thánh và Bài giảng trên núi của Chúa Giêsu Kitô trong khi liên tục nhắc đến 'HOLY' Qur'an.
* Chính ông đã làm một tour xin lỗi thế giới Hồi giáo và chê bai Hoa Kỳ ngay sau khi nhậm chức.
* Chính ông là người đã ngay lập tức dành sự hỗ trợ của chánh quyền cho việc xây cất thánh đường Hồi giáo Ground Zero Victory nhìn thẳng ra nơi sụp đổ của Trung tâm Thương mại Thế giới hồi sự kiện 11/9.
* Chính ông đã từ chối tham dự Bữa sáng cầu nguyện quốc gia, nhưng lại vội vàng tổ chức bữa sáng cầu nguyện Hồi giáo tại Tòa Bạch Ốc.
* Chính ông đã yêu cầu Đại học Georgetown và nhà thờ Notre Dame che giấu tất cả các dấu tích của Chúa Giêsu Kitô TRƯỚC KHI ông đồng ý đến đó diễn thuyết, nhưng ngược lại, ông KHÔNG BAO GIỜ yêu cầu các nhà thờ Hồi giáo mà ông ghé thăm phải điều chỉnh việc trang trí của họ.
* Chính ông là người đã chỉ định những kẻ chống Kitô giáo cực đoan làm cố vấn thân tín.
* Chính ông là người đã chỉ định những tín đồ Hồi giáo điên cuồng vào Bộ An ninh Nội địa.
* Chính ông đã nói rằng "sứ mệnh quan trọng nhất" của NASA là tiếp cận cộng đồng Hồi giáo.
* Chính ông trên cương vị Thượng nghị sĩ bang Illinois là kẻ DUY NHẤT phát biểu ủng hộ hành vi bức tử trẻ sơ sinh.
* Chính ông là Tổng thống đầu tiên không đưa ra lời chúc Giáng sinh, và đã đi xa đến mức treo tấm hình của Mao Trạch Đông trên cây thông Tòa Bạch Ốc.
* Chính ông là người đã ngăn chặn việc đưa các tên khủng bố Hồi giáo ra tòa án quân sự để xét xử (thay vì vậy, ông muốn chúng được xét xử ở tòa án dân sự).
* Chính ông đã từ chối lên án tên sát thủ Ft. Hood là một kẻ khủng bố Hồi giáo.
* Chính ông đã từ chối bày tỏ quan ngại về những vụ hành quyết phụ nữ khủng khiếp của các quốc gia Hồi giáo, tuy nhiên, đã đệ trình bang Arizona lên Liên Hiệp Quốc để điều tra các hành vi vi phạm nhân quyền giả định.
* Chính ông là người khi bị truy vấn ở Ấn Độ đã từ chối thừa nhận mức độ cực đoan thực sự của những tên thánh chiến Hồi giáo toàn cầu, nhưng thay vào đó lại hết sức ca ngợi Hồi giáo. Ông làm điều đó ở một đất nước có 82% dân số theo Hindu giáo và thường là nạn nhân của nhiều vụ tấn công khủng bố Hồi giáo.
* Chính ông đã chuyển 900 triệu USD tiền thuế của dân Mỹ cho Hamas.
* Chính ông đã yêu cầu Dịch vụ Bưu điện Hoa Kỳ tôn vinh ngày lễ của Hồi giáo bằng cách phát hành một con tem kỷ niệm mới.
* Chính ông đã chỉ đạo Tòa đại sứ Mỹ tại Anh quốc tiến hành tiếp cận để giúp đỡ cộng đồng Hồi giáo ở Anh.
* Chính ông là người đã đài thọ cho các khóa nghiên cứu ngôn ngữ và văn hóa Ả Rập bắt buộc trong các trường học trên khắp nước Mỹ.
* Chính ông là người tuân theo phong tục Hồi giáo và không đeo bất kỳ loại trang sức nào trong tháng Ramadan.
* Chính ông là người khởi hành đến Hawaii trong mùa Giáng sinh để tránh những lời chỉ trích như trong quá khứ vì KHÔNG tham gia Sự kiện tôn giáo thường niên của Tòa Bạch Ốc.
* Chính ông là người đã nhanh chóng tham gia dàn hợp xướng của tổ chức Huynh đệ Hồi giáo để phế truất Tổng thống Ai Cập Hosni Mubarak, người trước đây là đồng minh mạnh mẽ nhất của Hoa Kỳ ở Bắc Phi; nhưng hoàn toàn im lặng và không có phản ứng gì khi Huynh đệ Hồi giáo tàn sát các Kitô hữu Ai Cập.
* Chính ông đã bổ nhiệm Valerie Jarrett làm cố vấn trưởng của mình. Valerie là một người Iran, là thành viên của tổ chức Tỷ mụi Hồi giáo, một cánh tay của Huynh đệ Hồi giáo.
* Chính ông đã từng khẳng định Hoa Kỳ không phải là một quốc gia Kitô giáo.

"Một ngày nào đó chúng ta sẽ nhận ra rằng Barrack Obama là phi vụ lừa đảo lớn nhất từng xảy ra đối với người dân Mỹ".  Nam tài tử nổi danh Clint Eastwood từng nhận định. Dân Mỹ vẫn chưa thấy chính tên này ăn cắp phiếu để được đắc cử 2 nhiệm kỳ TT và đã giúp Biden ăn cắp phiếu để thắng ông Trump  năm 2020 !!! Chinh tên này đem máy bay  chở mấy trăm tỷ cash usd trả cho Iran và chia hoa hồng (vài chục tỷ usd) với  tên ngoai trưởng Kerry của hắn (chắc chắn vợ chồng Clinton & Pelosi cũng ngốn  một ít trong hoa hồng này).
Than ôi! đến lúc nào thì dân Mỹ mới mở mắt ra đây??? Những người Mỹ thông minh nhất tại Hoa Kỳ đi đâu hết rồi??? Tỉnh dậy đi các intelligent yankees in the U.S .

Nguồn: Internet

 

Đăng ngày 17 tháng 07.2021